Truyện Người Lớn GIĂNG BẪY GÁI LÀNH

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Đây là 1 truyện chắc nằm giữa sắc hiệp và dâm hiệp ở TQ, những cảnh nóng diễn ra ít, nhưng đủ độ nặng.
Mình rất thích truyện này do ban Vohansat dịch và giới thiệu (mình chỉ sưu tầm thôi). Truyện có 2 phần (tác giả không sáng tác thêm).


Phần 1: Triệu Nhã
Trong thế giới của Vương Bột, tiền vĩnh viễn là trọng yếu nhất. Nhưng trên thế giới này, vẫn có những người cho rằng tiền cũng không phải là quan trọng nhất. Vì vậy, cho rằng tiền là quan trọng nhất Vương Bột, cùng người không cho rằng tiền là quan trọng nhất cãi nhau trong một chatroom.
Đó là một chatroom không có mấy ai vào, cho nên trận tranh luận này trừ chủ room và hắn ra, căn bản cũng không có ai biết.
“Anh nói tiền là quan trọng nhất, vậy nó có thể mua được ái tình không?”
“Dĩ nhiên có thể! Chỉ xem anh xài nó có đúng chỗ hay không.” Câu trả lời của Vương Bột đối phương dĩ nhiên không đồng ý.
“Tôi từng thích một cô gái. Nhưng cô ấy cũng không bởi vì tôi có tiền mà chịu theo tôi.”
“Quả nhiên, trên cái thế giới này chỉ có người có tiền mới cho rằng tiền là vô dụng. Nói thật, tôi cảm thấy cô ta không phải là không thích tiền, mà là anh không dùng tiền vào đúng chỗ.”
“Nếu không, chúng ta đánh cuộc đi!” Chủ room nói.
“Cá gì?”
“Cá rằng anh có thể dùng tiền mua tình cảm của người khác được hay không?”
“Cá như thế nào?”
Sau đó, theo yêu cầu của đối phương, Vương Bột mở ra QQ (tương tự YM, SP). Đối phương gửi cho hắn một tấm hình. Cô gái trong tấm hình là Triệu Nhã, là bà xã của một người bạn chơi rất thân của hắn.
“Tôi xem Weibo (tương tự FB) của anh, thấy anh tổng cộng có 5 người bạn thân thiết nhất?”
“Ừ.”
“Thật không ngờ là bọn họ đều đã có gấu, mà anh lại không có?”
“Vì tôi không có tiền.”
“Tôi thì cho là vấn đề con người của anh. Thôi bỏ, tôi cũng không muốn lằng nhằng với anh. Trên Weibo của anh thể hiện, cô này từ hồi cấp 3 đã yêu bạn của anh, đến bây giờ đã hơn 10 năm? Hơn nữa cho đến giờ chưa từng mến bất kỳ một ai khác?”
“Đúng, cô ấy là một cô gái rất tốt. Hai người đó năm ngoái đã kết hôn rồi.”
“Tốt. Tôi cần cho anh bao nhiêu tiền để anh biến cô ta thành của anh?”
“Đừng giỡn bậy. Tôi nếu cướp vợ của bạn, sau này làm gì còn mặt mũi ra đường nhìn mọi người?”
“Không ai bắt anh phải cướp hẳn cả, chỉ cần anh khiến cô ta cam lòng nguyện ý nghe lời anh là được. Cần bao nhiêu tiền?”
“Năm triệu tệ (tương đương 15 tỷ VND) là đủ rồi.” Vương Bột suy nghĩ một chút.
“Ít vậy?”
“Nhiều lắm rồi. Nếu là người khác, ước chừng vài ngàn là đã lên giường với anh rồi.”
“Được, có điều năm triệu tôi cho rằng anh rất khó thành công. Tôi cho anh mười triệu! Tôi yêu cầu không đơn giản chỉ là cô ta ngủ với anh, mà là để cô ta hoàn toàn nghe lời anh. Chỉ có như vậy, mới chứng tỏ anh hoàn toàn dùng tiền mua được ái tình.”
“Cô ấy có nghe lời tôi không, sao anh biết được!”
“Ha ha, rất đơn giản. Phần giới thiệu của anh về cô ta có nói, cô ta là một người rất bảo thủ?”
“Ừ. Khi bọn chúng tôi cùng đi ra biển chơi, cô ấy còn mặc một bộ đồ tắm áo liền quần.”
“Tốt lắm, tôi cần một clip tự quay của cô ta. Chỉ cần trong clip đó, anh muốn cô ta làm gì, cô ta liền làm cái đó, coi như anh thành công.
Đương nhiên, có phải cô ta đang bị bức ép, tôi có thể nhìn ra được …”
“Nhưng mà…”
“Yên tâm, tôi sẽ không up clip này lung tung. Nếu anh không tin, có thể để cô ta mang mặt nạ…”
“Nhưng … Được rồi, cho tôi 1 năm.”
“Cần 1 năm sao?”
“Đúng, nếu như trong một năm không thành công, coi như tôi thất bại.”
“Được, nếu như anh thất bại, tôi chỉ cần anh xin lỗi, không đòi lại tiền. Nếu anh thành công, tôi cho anh mười triệu!”
“Quyết định vậy đi!”
“Quyết định như vậy. Nhưng mà, tôi muốn anh hàng ngày báo cáo tiến trình nội dung công việc cho tôi.”
“Vậy, có thể nói cho tôi biết tên của anh không?”
“Tên hả? … Anh cứ gọi tôi là Rất Nhiều Tiền đi.”
Hai người quyết định xong, Vương Bột đem số tài khoản của mình nói cho Rất Nhiều Tiền biết, mà đối phương cũng thật sự chuyển 10 triệu cho hắn. Nhìn số tiền trong tài khoản, Vương Bột thậm chí còn có chút không dám tin. Chỉ là, bất kể có tin hay không, sự thật cũng đã bày ra trước mắt. Vương Bột không phải chưa từng nghĩ đến việc cầm tiền rồi coi như không có chuyện gì xảy ra.
Có điều, suy nghĩ một chút hắn vẫn bỏ qua ý nghĩ đó. Đầu tiên, hắn cũng muốn thử một chút ý tưởng của mình có thành công hay không. Thứ hai, hắn thật sự rất muốn lấy mười triệu tiền thắng cược đó, bởi vị, hắn thật rất sợ nghèo.
Vương Bột nhận được tiền, việc thứ nhất là nghỉ việc. Sau đó bỏ ra 1,8 triệu (tương đương gần 6 tỷ) ở ngoại ô mua 3 căn nhà liền kề. Vì vị trí không tốt lắm, nên mỗi m2 chỉ cần 3000. Ba căn nhà này đều 1 trệt 1 lầu, đồng thời còn có một hầm ngầm nhỏ dưới đất. Sau đó, hắn tốn mất 2 tháng, bỏ ra 2 triệu đem 3 căn nhà này sửa chữa lại. Tầng trệt rộng 130m2, khi sửa chữa Vương Bột sai công nhân đục thông 3 nhà, rồi trùng tu thành một tiệm spa.
Trong 2 tháng này hắn cũng không ở không, tiêu ít tiền, mời vài bữa, đem tất cả thủ tục hoàn thành, nên bôi trơn đều vung tiền đầy đủ.
Về phần tầng trên của 3 căn nhà, hắn sửa lại thành kiểu nhà ở bình thường. Một căn nhiều sáng, sơn sửa thành màu trắng, căn ánh sáng ít hơn sơn màu xanh dương, căn còn lại tối nhất, thì hắn sơn màu phấn hồng. Mỗi căn đều 1 phòng khách, 1 phòng ngủ, 1WC. Trong lúc sửa chữa, hắn làm đường ngầm thông giữa các nhà, cửa ra ở phòng tắm, phòng quản lý. Vì không để ai biết, những đường ngầm này hắn đều tự tay làm. Còn hầm ngầm, hắn cũng đục thông như ở tầng trệt.
Tổng cộng sửa chữa, quan hệ … hắn tiêu hết gần 4 triệu. Đối với việc này, Rất Nhiều Tiền bình luận là không thể hiểu nổi. Hắn có hỏi Vương Bột tại sao lại làm vậy, nhưng Vương Bột nói cho hắn biết, đây là bí mật.
Spa hoàn thành xong, hắn lập tức tuyển người phục vụ và nhân viên kỹ thuật. Phục vụ lương mỗi tháng 2000 cộng thêm phần trăm lợi nhuận, kỹ thuật viên 4000 cùng phần trăm lợi nhuận, bảo hiểm đầy đủ.
So với những tiệm Spa nhỏ khác, mức tiền lương cùng đãi ngộ này có thể nói là cao không tin nổi, cho nên chỉ công bố 3 ngày đã tuyển đủ. Phục vụ cùng kỹ thuật đều tuyển 5 người. Tiêu chí lựa chọn không phải là kỹ thuật, mà là không lắm mồm, chịu được tịch mịch. Dĩ nhiên, đối với ngoại hình cũng có yêu cầu nhất định.

 
Last edited:

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 2:
Tất cả đã chuẩn bị xong, kế hoạch của Vương Bột chính thức bắt đầu. Ngay hôm thứ bảy, hắn tìm đại một cái cớ mời Lưu Phong, cũng chính là chồng của Triệu Nhã đi ăn. Quả nhiên, Lưu Phong dẫn Triệu Nhã cùng đi. Ba người ăn xong, lại ngồi tán chuyện một hồi. Thấy trời sắp tối, Vương Bột đề nghị về nhà, nhưng Triệu Nhã lại muốn mọi người cùng đi karaoke. Lưu Phong cảm thấy dù mình với Vương Bột thân thiết, nhưng cứ để hắn mời hết cũng thấy ngại ngùng, dù sao 2 người cũng chỉ là làm công ăn lương, một tháng thu nhập cũng không bao nhiêu, vì vậy liền định thừa dịp đi hát đem tiền trả. Vương Bột ban đầu không đồng ý, sau đó mới chịu nghe theo.
Ba người đến quán karaoke liền hát hò, uống bia. Vương Bột lấy cớ buổi tối phải lái xe về không chịu uống, Triệu Nhã uống một chút, nhưng không nhiều. Chỉ có Lưu Phong uống hơi nhiều một chút, dù không đến nỗi say, nhưng uống được một lúc phải chạy đi WC.
Cơ hội Vương Bột mòn mỏi đợi chờ đã xuất hiện, đợi Lưu Phong ra khỏi phòng, Vương Bột khẽ giọng nói với Triệu Nhã:
“Nhã à, anh có chút chuyện tính nhờ em được không?”
Triệu Nhã nhìn Vương Bột một cái, cười hỏi:
“Chuyện gì thế? Úp úp mở mở, còn phải chờ anh Phong đi mới dám nói. Có phải là muốn em giúp anh giới thiệu bạn gái không?”
Vương Bột lắc đầu nói:
“Tiền không có, giờ quen bạn gái còn sớm lắm.”
Dừng một chút, hắn lại nói:
“Thật ra là thế này. Anh ở trên mạng kiếm được một phần việc liên quan đến chụp hình, nội dung chủ yếu là chụp hình cho mấy người bán đồ nữ online, cho nên tính tuyển mấy người mẫu ảnh, mà anh căn bản chẳng biết cô gái nào, cho nên hi vọng em có thể giúp một tay hỏi giùm mấy cô làm cùng cơ quan trông dáng được được tới làm người mẫu, bán thời gian hay toàn thời gian đều được.”
“Cái này thì em có thể giúp anh được, thu nhập như thế nào?”
“Căn cứ chủng loại người mẫu mà tính giá.”
Vương Bột mới nói đến đây Lưu Phong đã đẩy cửa bước vào, hai người vì vậy không nói gì nữa, tiếp tục ca hát. Một tiếng sau, Lưu Phong lại phải vào WC, Vương Bột lúc này mới tiếp tục đề tài:
“Người mẫu bình thường một giờ 30, người mẫu nội y một giờ 80, người mẫu nude một giờ 200. Thời gian chụp hình hàng ngày do người mẫu định, nhưng mỗi ngày ít nhất 1 giờ, nhiều nhất 3 giờ. Trả lương hàng ngày, có thể ký hợp đồng 1 năm. Nếu như là mẫu nude, có thể ứng trước tiền lương 1 tháng làm tiền thưởng, lương tính bình thường.”
“Sao lại còn có nude nữa?”
Vương Bột đỏ mặt, khẽ giọng:
“Đây là yêu thích cá nhân của anh. Nói dễ nghe một chút là vì nghệ thuật, nói thẳng thừng ra là sưu tầm cá nhân mà thôi. Nói chung, nhờ em giúp đỡ.”
“Cái khác em còn hỏi giúp anh được, riêng vụ nude có chút viển vông.”
Triệu Nhã cười đáp.
“Em cứ hết sức là được, tất cả nhờ em.”
“Với lại, anh trực tiếp đi thuê người mẫu nội y là xong hết rồi, sao còn phải tìm người mẫu bình thường làm gì?”
“Cái này là để tiết kiệm tiền.”
“Thế sao anh còn phải tìm nhiều người, thuê một người thôi không tốt sao?”
“Mỗi người mặc sẽ có hiệu quả khác biệt. Người mẫu nhiều, hiệu quả càng tốt, hàng càng dễ bán.”
“Nói vậy cũng phải. Đúng rồi, anh đã mời được ai chưa? Nếu không đụng hàng sẽ không hay.”
“Đã có ai đâu, anh đâu quen cô nào thân đâu. Dù là để kiếm tiền, nhưng cảm giác không được hay lắm. Nói thật, nếu không phải anh tìm chẳng ra ai, anh cũng không muốn mặt dày nhờ em. Cho nên, chuyện này chỉ em biết thôi đấy, xin em đừng cho bất cứ ai biết, bằng không sau này anh không còn mặt mũi nào gặp ai.”
“Ha ha ha…”
Hết thảy đều rất hoàn hảo, hoàn toàn tiến hành theo suy đoán của Vương Bột. Vì để tránh cho Triệu Nhã nảy ý nghi ngờ, nên Vương Bột mời Lưu Phong ăn cơm. Sau đó, trên bàn ăn Vương Bột không nói bất cứ cái gì, bởi vì biết Triệu Nhã thích ca hát, biết rằng ăn xong Triệu Nhã tất nhiên sẽ yêu cầu đi hát. Mà Lưu Phong uống nhiều bia sẽ phải vào WC. Vương Bột thừa cơ nói cho Triệu Nhã việc chụp hình. Hết thảy câu chuyện trông có vẻ như vô tình phát sinh, nhưng trên thực tế Vương Bột đều đã đoán được trước!
Việc còn lại, dĩ nhiên chính là chờ đợi! Triệu Nhã không chỉ có sáng sủa hoạt bát, hơn nữa lại hết sức hiền thục. Hai người bọn họ cưới xong mua nhà bằng tiền vay mượn bạn bè người thân cùng với vay ngân hàng. Lưu Phong dù làm văn phòng, nhưng một tháng tiền lương cũng chưa đến 2000 NDT. Mà Triệu Nhã còn ít hơn, cô làm văn thư ở một công ty nhỏ, một tháng thu nhập chỉ có 1400 NDT. Đối mặt với áp lực tiền vay, hai người hàng tháng sinh hoạt cũng rất túng quẫn. Mà Lưu Phong lại rất sĩ diện, ai mời đi chơi đều đi, việc này khiến chi tiêu hàng ngày của họ càng thêm eo hẹp. Gặp phải thu nhập cao như thế, lại có thể làm thêm mà không mất sức gì nhiều, Vương Bột có ít nhất hơn nửa chắc chắn cô sẽ tự đi làm.
Đáng tiếc, đã nửa tháng trôi qua, Triệu Nhã lại bặt vô âm tín. Đang khi Vương Bột tưởng kế hoạch của mình phá sản, một buổi sáng nọ, Triệu Nhã gọi điện tới, hẹn hắn buổi trưa ăn cơm. Lúc này tuyệt đối không thể nóng nảy! Cho nên, Vương Bột giả vờ không biết lý do cô tìm mình, tìm một cái cớ không có nhận lời.
Lại qua thêm 8 ngày, Triệu Nhã lại gọi cho hắn. Lúc này Vương Bột mới cùng nàng đi ăn trưa.
“Có chắc chắn là em mời anh không, hay là anh mời em đó?”
“Ha ha, là em mời.”
“Anh còn tưởng rằng em nhân cơ hội này giới thiệu người mẫu mà em tìm giúp anh chứ. Nói thật, đến giờ có rất nhiều job vì không có người mẫu mà anh bị người khác nẫng mất. Nếu vẫn không tìm được người mẫu, chắc việc làm thêm này của anh không làm nổi nữa.”
“Em cũng hết cách rồi, hỏi mấy người bạn, nhưng mà mấy người đó đều không yên tâm.”
Nói xong, hai người bắt đầu ăn cơm, trò chuyện sang chuyện khác.
Bữa cơm xong gần nửa, Triệu Nhã mới nói ra câu nói Vương Bột muốn nghe nhất:
“Anh này, anh thấy em thế nào?”
Vương Bột mặt nghiêm túc nhìn Triệu Nhã, sau đó nghiêm túc khẽ nói:
“Thế nào? Em tính chăn trâu à? Nhưng mà … Chuyện kiểu này tuyệt đối đừng tìm anh! Anh là người nghiêm túc à nha!”
Triệu Nhã cười đẩy Vương Bột:
“Anh nói nhăng cái gì đó?”
”Chứ không phải em hỏi anh thấy em thế nào sao?”
Triệu Nhã hạ giọng khẽ nói:
“Em muốn nói là, anh thấy em có thể là người mẫu được không? Loại 30 một giờ đó?”
Mặc dù khi Triệu Nhã gọi điện thoại, Vương Bột cũng đã biết giai đoạn 1 đã thành công. Nhưng khi hắn nghe Triệu Nhã tự mình nói lên, hắn vẫn cảm thấy tim đập mắt hoa. Chỉ là, hắn rất nhanh cố ép cho mình trở lại bình thường. Triệu Nhã từ đầu đến cuối đều cúi mặt, không có nhìn Vương Bột, đương nhiên cũng không phát hiện vẻ mặt hắn thay đổi.
Mặc dù Vương Bột rất muốn ngay lập tức đồng ý, nhưng mà, hắn rất rõ ràng, không thể dễ dàng đồng ý như vậy.
“Nói thật, chỉ cần không quá kém thì không có sao cả. Nhưng mà … em tính toán nói chuyện này với Lưu Phong như thế nào? Nếu nó biết em làm người mẫu, bất kể làm kiểu gì, anh đoán nó đều đòi li hôn, ngoài ra còn đánh anh chết ngắc nữa.”
Triệu Nhã nghe Vương Bột nói thế, cũng im lặng không nói gì. Vì vậy, hai người ai cũng không nói một câu, cứ ngồi yên một chỗ. Cuối cùng Triệu Nhã nói:
“Trưa hàng ngày em cố một hai giờ chắc không sao cả.”
Vương Bột vẫn lắc đầu, nói:
“Thôi bỏ đi, đến lúc bị nó phát hiện ra, càng dễ tin rằng anh với em đang làm trò gì che dấu nó.”
Hai người tiếp tục ăn, Triệu Nhã cũng không còn hứng thú nói gì nữa. Ăn xong, Vương Bột không cho Triệu Nhã trả tiền, mà bỏ tiền túi ra trả, để tỏ ra mình áy náy.
“Vương Bột, tôi thật sự không hiểu nổi, anh rốt cuộc đang tính làm trò gì. Nếu như anh đập tiền vào Triệu Nhã, nói không chừng anh còn có chút hi vọng. Vậy mà anh lại xài tiền vào những việc không chút giá trị gì. Thế nào? Chẳng lẽ anh còn định làm dây chuyền cửa hàng Spa hay sao? Tôi thấy anh cũng không có năng lực như vậy. Bây giờ đã qua ba tháng, mà anh cùng Triệu Nhã còn chưa có bất kỳ tiến triển thực chất nào. Tôi thấy, lần cá cược này anh thua chắc rồi.”
“Hừ. Bởi vậy tôi mới nói, anh có tiền mà chẳng biết cách xài. Đừng nói là mười triệu, dù là trăm triệu, anh dùng trực tiếp đập ở Triệu Nhã, cũng chỉ là công dã tràng, không chiếm được bất kỳ kết quả gì.”
Rất Nhiều Tiền không cãi cọ với Vương Bột, out khỏi chat. Theo như cách nói của hắn, thời gian của hắn khá quý giá.
Lại qua 1 tuần, Vương Bột cảm giác tạm đủ, lúc này mới ngay trong giờ làm việc của Triệu Nhã gọi điện thoại.
“A lô, anh là Vương Bột đây.”
“Vương Bột à, thật ngại quá, em hỏi nhiều đồng nghiệp rồi, nhưng mà vẫn chưa có kết quả gì.”
“Hôm nay không phải tìm em vì chuyện đó, mà có chuyện khác.”
“Ô? Có chuyện gì thế?”
“Uhm, xung quanh em có ai không?”
“Anh chờ chút.”
Qua mấy mươi giây sau, Triệu Nhã khẽ giọng nói:
“Bây giờ không có ai, có gì thì nói đi.”
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 4
“Là vậy nè, anh có người cô, ngày trước qua Nhật Bản làm ăn kiếm được ít tiền, sau này về nước mở một tiệm Spa. Có điều làm được mấy ngày cô lại đi về Nhật. Lúc đi cô có nhờ anh giúp trông coi tiệm. Mà chỗ đó con trai không được vào, anh đàn ông ngời ngời thế này căn bản không trông được. Anh nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có cách tìm một người phụ nữ nào tin được làm.”
“Anh là định nhờ em tìm người giúp, hay là…”
“Đương nhiên là anh hi vọng em làm. Quản lý tiệm, một tháng 5000, làm từ 8h sáng đến 8h tối, bảo hiểm đầy đủ, hợp đồng 3 năm.”
“Không phải chứ?! Đãi ngộ tốt thế?”
Nghe Vương Bột giới thiệu xong, Triệu Nhã hiển nhiên cũng có chút không tin nổi.
“Tiệm này kỹ thuật viên một tháng thấp nhất 4000 đó. Anh nghe cô nói bả ở Nhật còn có một tiệm Spa, chắc là dựa theo tiền lương tiêu chuẩn ở đó mà tính. Em thấy sao?”
“Nhưng em đối với làm đẹp cái gì căn bản là không biết gì hết.”
“Đến lúc đó học là được, chủ yếu là em quản lý đám nhân viên, đừng để bọn họ làm bậy làm bạ. Chi tiết công việc em không cần quan tâm.”
“Nói thật, điều kiện này quả thật quá tốt. Có điều, sao việc này anh lại nghĩ đến em?”
“Cụ thể chờ gặp mặt rồi nói”
“Ok”
“Hôm nay em có bận gì không?”
“Em có thể xin nghỉ buổi chiều”
“Thế thì tốt”.
Buổi chiều, hai người gặp nhau ở quán café. Gọi 2 ly café xong, Vương Bột mới trịnh trọng nói:
“Còn nhớ vụ làm mẫu anh nói lần trước chứ?”
Triệu Nhã gật đầu:
“Đương nhiên.”
“Cô của anh trên Spa còn có 3 căn phòng, vốn là để cô ở. Có điều, khi cô về lại Nhật mấy cái phòng này để trống. Bây giờ anh ở trong đó, chỉ cần em khi đi làm ở Spa, hàng ngày rút ra 3 giờ để làm người mẫu là được. Coi như em giúp anh, mà em cũng có thể kiếm được tiền.”
Triệu Nhã nghe xong hơi sững người, sau đó mang theo vẻ mặt ‘thì ra là vậy’ gật đầu.
“Một tháng 5000, một năm 60k, ba năm là 180k. Nếu như em đi làm như bây giờ, muốn kiếm đủ 180k phải mất 12 năm.”
Nói xong, Triệu Nhã gật đầu:
“Lần này thật nhờ có anh giúp đỡ, café lần này em mời.”
Vương Bột lắc đầu:
“Thôi để anh, để người khác thấy lại tưởng anh đào mỏ.”
“Xí, anh đào được ai?”
Cuối cùng, Triệu Nhã cũng không giành với Vương Bột, đi theo hắn nhìn tiệm Spa. Trừ vị trí chẳng ra gì, thì căn bản không có khuyết điểm gì.
“Này, nếu không có lời thì sao anh?”
“Em nghĩ sao cô anh lại về Nhật? Chính là vì cổ lập Spa này, căn bản không kiếm ra tiền. Không bán đi, chính là vì muốn làm thương hiệu mà thôi. Qua ít nữa có khi cô còn mở thêm mấy tiệm. Cái này giống như mấy thương hiệu quần áo mở ở nước ngoài không lời đồng nào, nhưng về Trung Quốc lại kiếm tiền ào ào vậy. Cô của anh ở đây mở chuỗi cửa hàng, nhưng kiếm tiền chủ yếu ở Nhật. Cho nên có thể nói, tiệm Spa này mở không để kiếm tiền, mà kiếm tiếng.”
Triệu Nhã lại hỏi thêm vài vấn đề, Vương Bột đều lấp liếm trả lời xong. Đến khi nhìn đăng ký kinh doanh, giấy chủ quyền nhà … đều có tên Vương Bột xong, cô liền hoàn toàn tin tưởng.
Sở dĩ hắn có thể nói dối thành công như vậy, là vì trước đây Vương Bột vốn rất nghèo! Hắn căn bản không thể có tiền mua một tiệm Spa như vậy. Vì vậy, từ trong tiềm thức Triệu Nhã đã tin tiệm Spa này là của cô Vương Bột. Hơn nữa, quan hệ giữa cô và Vương Bột vốn cũng tốt, đương nhiên sẽ không tin Vương Bột lừa gạt mình. Lại nói, bản thân cô có cái gì để Vương Bột lừa gạt đâu? Chủ yếu nhất là, trong đầu Triệu Nhã lúc này, nhận định Vương Bột sở dĩ tìm đến mình để làm quản lý, là vì muốn mình làm người mẫu ảnh cho hắn. Chính bởi vì cô đồng ý làm người mẫu, mới có công việc này. Nếu như cô từ chối, chức vị này đương nhiên sẽ rơi vào tay người đồng ý khác. Không phải là mặc đồ chụp mấy tấm hình sao, mất gì đâu?
Mặc dù 2 người quen biết nhau, nhưng nên ký hợp đồng vẫn phải ký. Hợp đồng viết rất chi tiết, lương cơ bản 5000, cộng phần trăm.
Phần trăm này gồm 2 bộ phận, một là tiền lời của Spa, một phần khác là tiền công làm người mẫu. Dĩ nhiên, trong hợp đồng sẽ không viết như vậy. Ký hợp đồng xong, Triệu Nhã không hề lưu luyến bỏ việc cũ, báo cho Lưu Phong tin tốt này, còn dẫn chồng đến chỗ Spa nhìn. Dĩ nhiên, hắn tuyệt đối không thể bước vào, vì đang làm spa toàn thân thì khách hàng không mặc quần áo trên người. Về phần tiền lương, cô cũng không dám nói số thật, chỉ nói 1 tháng 3000, chủ yếu là sợ Lưu Phong cảm thấy mình kiếm được ít tiền hơn vợ nhiều quá sẽ mất mặt.
Về phần lý do kiếm được việc, cô cũng không giấu diếm, nói thằng là Vương Bột giới thiệu, cũng thuật lại toàn bộ những điều Vương Bột nói. Lưu Phong hoàn toàn tin, sau đó 2 vợ chồng còn mời Vương Bột ăn một bữa tiệc để bày tỏ cảm ơn.
Về phần chỗ ở của Vương Bột, hắn cũng không nói láo, nói thẳng cho Lưu Phong là hắn ở phòng phía trên Spa, hơn nữa còn nhắc nhở Lưu Phong là tiệm 8h tối đóng cửa, nơi này khá vắng vẻ, cho nên nếu không bận việc gì, nhất định phải đến đón vợ. Tất cả biểu hiện của hắn đều vô cùng hợp lý, làm người khác không nắm được chút sơ hở gì.
Thứ 2, Triệu Nhã đến Spa làm. Cô vốn tưởng là ngay lúc đầu phải làm người mẫu cho Vương Bột, nhưng thực tế không phải vậy. Vương Bột bảo nhân viên bảo dưỡng toàn thân cho Triệu Nhã, đương nhiên, tiền hắn trả, không bắt bọn họ làm công không. Sau đó lại mua một ít dụng cụ thể dục, để nàng rèn luyện thân thể.
Ngày thường tiệm Spa chẳng có mấy khách, kết quả, nhân viên trong tiệm lại trở thành khách hàng lớn nhất của tiệm mình. Đám kỹ thuật viên tuy cảm thấy không phải làm gì vẫn có tiền rất thoải mái, nhưng rảnh rỗi cũng buồn, bèn giúp đồng nghiệp làm dưỡng da… Dù sao mỹ phẩm có rất nhiều, hơn nữa không dùng nhanh cũng sẽ hết hạn. Về phần Vương Bột, hắn tựa hồ chưa từng để ý đến những việc này.


Sau đó nửa tháng, Triệu Nhã đã đổi hơn 200 bộ quần áo, nhưng chẳng sao, số quần áo còn đủ cho cô đổi 2 tháng! Đương nhiên, những bộ đó đang để ở 2 căn phòng khác, hơn nữa, khi quần áo không đủ, hắn có thể mua thêm. Hai ngày đầu, Vương Bột khi Triệu Nhã thay quần áo cũng sẽ làm bộ nhìn máy tính, bất quá, qua ngày thứ 3, hắn cũng chẳng thèm giả bộ nữa, để cái ghế ở đó ngồi, hoặc táy máy máy chụp hình, hoặc trò chuyện với Triệu Nhã. Hắn chọn thời gian cũng cực ky chuẩn, 2 ngày đầu, dù Vương Bột không nhìn cô, Triệu Nhã khi thay đồ vẫn theo bản năng kéo váy xuống, tránh để lộ quần lót. Nhưng đến ngày thứ 3, nàng cũng chẳng còn để ý như thế nữa, dù sao 2 người cũng đã quá quen rồi, đương nhiên, khi mặc váy ngắn, cô vẫn hơi che chắn một chút.
Lại qua thêm 4 ngày, Triệu Nhã lúc thay vớ không để ý, kết quả là 2 chân cũng giang ra, mặc được gần xong cô mới khép lại vào.
“Mới rồi lộ hết à?”
Nghe Triệu Nhã nói, Vương Bột phì cười:
“Ừ, màu trắng.”
“Thấy ghét, còn không quay mặt sang chỗ khác.”
Vương Bột cười quay mặt sang một bên, sửa soạn lại máy chụp.
Trong 5 ngày tiếp theo, những vụ như vậy đã xảy ra rất nhiều lần, Triệu Nhã về sau cũng chẳng còn bắt Vương Bột quay mặt đi, chẳng qua là khép lại chân, hoặc là kéo váy xuống. Nhưng càng về sau, Triệu Nhã cũng ngày càng không để ý đến những thứ này nữa. Qua hết 5 ngày, Triệu Nhã khi đổi vớ đã không chút nào tị hiềm Vương Bột, thậm chí khi thay tất da còn rất thoải mái giơ cả chân lên.
Ngày hôm nay, Triệu Nhã lại mặc một bộ áo cụt cánh cùng váy ngắn, chụp hình vớ dài xong, lại thay tất đen. Vương Bột cũng như thường ngày ngồi nhìn cô thay đồ. Triệu Nhã ngồi trên ghế salon, cởi vớ dài xuống, đem tất da kéo lên. Lúc kéo, dù chân không mở ra, nhưng quần lót đã có thể nhìn thấy rất rõ ràng, là một cái màu vàng nhạt. Đeo tất vào chân, Triệu Nhã đứng dậy đem tất chân kéo lên, trong quá trình này váy cũng bị kéo xốc lên, cả cái quần lót lộ hết cả ra, nhưng cô lại chẳng nói gì, mặc xong xuôi, Triệu Nhã chỉ đơn giản xử lý một chút váy là đứng về tường chờ chụp hình, mà Vương Bột cũng dường như chẳng thấy gì, bắt đầu chụp như thường lệ.
Sự việc tiến triển như vậy thực tế ra cũng là bình thường. Người nào đều có tính lười biếng, bất kể làm việc gì cũng đều lựa chọn cách đỡ mệt nhất để làm, dù sao cũng chẳng lộ ra cái gì, hơn nữa cũng thường xuyên bị nhìn thấy, dần dần, vì tiết kiệm sức lực, Triệu Nhã tự nhiên cũng không chú ý nữa.
Vương Bột biết, bước tiếp theo đã có thể tiến hành. Có điều, hắn lại không làm ngay, dù sao, hấp tấp dễ hỏng việc. Mà sau này, chụp hình xong, Triệu Nhã cũng tò mò xem hình mình up lên đào bảo, dù không lộ mặt, cũng không mấy ai nhìn, nhưng cũng coi như hưởng chút cảm giác làm ngôi sao. Lại nói cũng thú vị, cấp bậc của Vương Bột là do hắn tự cày, nhưng dù sao cũng coi như có chút danh tiếng, lại cộng thêm Triệu Nhã mặc đồ chụp hình cũng đẹp, kết quả lại thật có người đặt hàng mua quần áo của hắn. Vì làm cho giống thật, Vương Bột cũng đều nhận hết, nào ngờ còn có doanh thu kha khá, đây cũng là việc Vương Bột không ngờ đến. Bất quá, đây cũng là chuyện tốt, vì hắn cũng có thể kiếm được chút lợi nhuận. Đương nhiên, kiếm tiền chỉ là chuyện nhỏ, cái lợi nhất là có lượng giao dịch này cùng với uy tín tăng, càng khiến cho Triệu Nhã tin tưởng công việc của hắn.
.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 5
Lại qua thêm 1 tuần, đến ngày trả lương, hắn cũng cho nghỉ 1 hôm. Lần này, Triệu Nhã trừ căn bản 5000 ra, còn kiếm được 2700 đồng thu nhập thêm. Tiền có nhiều, dĩ nhiên lại cùng đám đồng nghiệp 1 phen happy. Mà Vương Bột cũng thu mua thêm 1 ít quần áo mới, vốn tưởng là lỗ vốn, không ngờ đám quần áo kia đều đã bán sạch, tiền mua quần áo lần này chính là dùng tiền bán đồ mua được, hơn nữa mua một hơi hơn ngàn chiếc, vớ cùng giày cũng đổi lại nhóm khác, hơn nữa chất lượng còn tốt hơn.
Lại qua tiếp 1 tuần, Vương Bột áp dụng kế hoạch tiếp theo. Thực ra, kế hoạch rất đơn giản, chỉ là trong đám quần áo xen lẫn một ít bộ khá lộ hàng. Dĩ nhiên, để tránh Triệu Nhã không vui, khi áp dụng kế hoạch này, Vương Bột nói ngay cho Triệu Nhã.
“Chúng ta làm ăn cũng khá, cho nên lại có mấy khách hàng mới.”
Dĩ nhiên, khách hàng kia đều là acc con của Vương Bột.
“Hả? Sao anh lại nói với em chuyện này?”
“Thì …”
“Có phải là quần áo có vấn đề gì không?”
Thấy vẻ mặt của Vương Bột, Triệu Nhã đã đoán được 1 ít, dĩ nhiên, đây là Vương Bột cố ý để cho nàng đoán được.
“Là có chút vấn đề. Mấy bộ đồ khách hàng đưa có hơi hở hang chút.”
Nói xong, Vương Bột từ trong tủ quần áo chọn ra mấy bộ hở hang hắn cố tình mua. Những bộ này ở ngoài đường thỉnh thoảng vẫn thấy có người mặc, nhưng không phải ai cũng đủ gan mặc.
“Đúng là quá mô đen.”
“Em nếu thấy không ổn, anh sẽ từ chối họ.”
Vương Bột cũng không làm ra vẻ đau lòng, mà trông mặt tỉnh bơ.
Loại chuyện này phải nguyện ý mới được, nếu cưỡng ép sẽ ảnh hưởng sau này. Dĩ nhiên, nếu lần này bị cự tuyệt, qua tháng sau, Vương Bột vẫn sẽ đề cập lại.
“Cũng chẳng sao đâu, em quyết định chọn làm việc này cũng biết sẽ gặp phải loại quần áo như thế. À mà anh có đồ lót không, đồ lót em mặc không tiện để chụp hình.”
“Có.”
Nói xong, Vương Bột dẫn Triệu Nhã vào một căn phòng ngủ khác, mở cửa tủ quần áo ra. Căn phòng này chính là phòng có độ sáng vừa phải, cách bố trí cũng giống căn phòng trước đó, nhưng giường của căn phòng này màu xanh da trời, tường trang trí cũng dùng màu xanh da trời làm chủ.
“Trong này chỉ treo đồ lót, em tùy ý chọn.”
Nói xong, Vương Bột quay lại phòng chụp hình. Triệu Nhã chọn một bộ đồ lót tương đối kín đáo xong, trở về căn phòng ngủ cũ. Đương nhiên, cũng không phải quần áo kia đều là loại hở hang, trên thực tế, cứ 20 bộ mới có 1 bộ như vậy. Những bộ đầu đều y như cũ, đến bộ thứ 7 mới là bộ hở hang. Thực ra cả bộ này nếu xét kiểu dáng hay chất liệu đều không có gì, chỉ là khá trong suốt, cho dù mặc vào, bên trong vẫn có thể nhìn được hết, chỉ là phủ lên màu xanh thôi.
Ban đầu, gặp phải loại quần áo này, Triệu Nhã vẫn còn cảm thấy khá ngượng ngùng. Bất quá, như người ta vẫn thường nói, làm nhiều rồi quen. Dĩ nhiên, cô bình thường tuyệt đối sẽ không mặc loại quần áo này ra đường.
Nửa tháng sau …
Triệu Nhã sau khi đổi vài bộ lại gặp 1 bộ trong suốt. Đây là 1 bộ áo váy phủ màu da, phía trên đính vài viên trân châu đen. Triệu Nhã mặc dù rất ngượng nghịu, nhưng vẫn mặc vào. Dù trước đây đã mặc nhiều bộ quần áo trong suốt, nhưng đây là lần đầu tiên mặc váy ngủ. Ba giờ chụp hình trôi qua, Triệu Nhã lại không về ngay, mà ở lại xem Vương Bột PS thế nào, thực ra chủ yếu là muốn xem mình chụp mấy tấm áo ngủ thế nào. Mặt trước cùng 2 bên còn tốt, nhưng phía sau lại không ổn. Mông của cô tuy không lớn lắm, nhưng cũng rất có nét, nhất là gần đây tập thể thao, mông của cô càng trông có đường cong. Vì vậy, dưới yêu cầu của Triệu Nhã, hình chụp phía sau đều bị xóa hết, thực ra Vương Bột đều lưu lại trong máy, không up lên mà thôi.
Lại qua thêm nửa tháng, Vương Bột mời Triệu Nhã ăn cơm cảm ơn sự giúp đỡ của nàng 2 tháng qua.
“À này, nếu như có thể, anh hi vọng em giúp anh tìm người mẫu.”
“Ủa? Không phải anh nói gần đây đã hết việc rồi sao?”
“Không phải là hết việc, chẳng qua là cường độ không nhiều như trước. Hồi trước việc là anh nhận trước bao lâu tích lại. Bây giờ còn cũng nhiều, nhưng lại toàn là chụp đồ lót. Job chụp đồ lót anh còn chưa làm một cái nào hết.”
Triệu Nhã suy nghĩ một lúc, sau đó cười hỏi:
“Mà này, đám đồ lót đó không có cái kiểu đặc biệt tân thời chứ?”
“Không, mà dù có, cũng đâu ai chịu chụp.”
Triệu Nhã cúi đầu gắp thức ăn, một lát sau mới nói:
“Ngày mai để em thử xem sao. Dù sao hồi trước cũng chụp nhiều hình nhìn vào giống như cũng chỉ mặc đồ lót mà thôi.”
Nội dung chụp ảnh thay đổi, nơi chụp ảnh cũng đổi theo, thành căn phòng màu xanh da trời. Vào phòng mấy phút, Triệu Nhã đổi xong y phục bước ra. Cô cũng không phải mặc đồ lót trực tiếp ra, mà khoác ngoài bằng bộ đồng phục làm việc. Đây cũng là yêu cầu của Vương Bột, dù sao nếu chỉ mặc mỗi đồ lót ra ngoài, Triệu Nhã sẽ thấy ngượng ngùng.
Như mọi hôm, Triệu Nhã đứng xoay lưng lại với bức tường nền, quay qua quay lại vài vòng, sau đó hít sâu một hơi, dùng chân đá giày văng qua một bên, lại dùng dằng một hồi, mới cúi đầu đỏ mặt cởi từng chiếc từng chiếc cúc trên người, lộ ra áo lót bên trong, nhưng lại không có lập tức cởi ra chiếc áo, mà suy nghĩ mấy giây, mới tháo áo ném xuống ghế salon.
“Không được, em thấy ngượng làm sao ấy.”
“Không sao đâu, em không cần cởi váy vội, cứ xoay người trước đã.”
Triệu Nhã xoay người theo yêu cầu của Vương Bột, hắn lắc đầu, đứng dậy lấy một dây vải màu đỏ cuốn vòng quanh che mắt Triệu Nhã
“Em cứ vờ như xung quanh không có ai cả.”
Triệu Nhã cười khẽ, sau đó nói:
“Nhưng em không giả vờ được.”
“Từ từ thích ứng thôi.”
Vương Bột để Triệu Nhã ngồi ở salon chừng mười phút
“Cảm giác đỡ hơn chút nào không?”
“Hình như đỡ nhiều rồi.”
Triệu Nhã lần nữa đứng về chỗ chụp hình
“Em trước vén váy lên đã.”
Cảm giác của cởi và không cởi khác nhau rất nhiều. Triệu Nhã rất ngượng ngùng khi phải cởi váy, nhưng vén váy dường như lại có thể chấp nhận được, cô nghe lời vén váy lên, lộ ra chiếc quần lót màu trắng. Thực ra, đồ lót cô mặc cũng rất bảo thủ, căn bản là chẳng thấy được gì. Quay đi quay lại vài vòng như thế, Triệu Nhã dần dần thích ứng, đem cúc váy cởi ra, mặc cho váy tuột xuống.
Da thịt cô vốn không quá đen, lại trải qua mấy tháng dưỡng da, làn da cô càng trắng trẻo, hơn nữa còn rất mỡ màng, giống như chỉ cần bóp một cái là có thể chảy ra nước vậy. Toàn bộ thân thể cũng rất cân đối, chân khá dài, bộ ngực cũng hết sức đầy đặn. Tướng mạo cùng vóc người tuy không thể nói là thiên hạ vô song, nhưng ít ra cũng là loại trăm dặm chọn một, hơn nữa trang điểm cũng rất phù hợp, phụ nữ bình thường thật không thể sánh bằng.
Chờ Triệu Nhã cởi chỉ còn đồ lót, Vương Bột lại không có vội vàng chụp hình cô, mà bảo cô cởi khăn che mắt ra, mặc đồ lót giúp mình sửa sang phòng ốc, còn hắn ngồi trên salon nhìn.
“Anh cứ nhìn chằm chằm vậy, làm em thấy ngượng quá.”
Mới qua nửa phút, Triệu Nhã đã bị Vương Bột nhìn có chút không chịu nổi.
“Anh cũng là để cho em dần dần quen, tiêu trừ lúng túng.”
Vương Bột cười đáp.
Triệu Nhã nghe cũng không nói gì nữa, giúp hắn dọn dẹp phòng khách một phen, sau đó làm ít đồ ăn vặt, hai người ngồi cùng ăn, sau đó lại cùng nhau chơi game online, thoáng chốc đã qua 3 giờ.
Ngày thứ 2 cũng giống như vậy, Triệu Nhã ở trước mặt Vương Bột cởi quần áo khoác ngoài xong, liền giúp hắn dọn dẹp phòng, nấu ăn, rồi cùng chơi game. Có điều, hôm nay Triệu Nhã đổi một bộ đồ lót màu hồng, đồng thời còn mặc một đôi vớ da màu hồng.
Ngày thứ 3, Triệu Nhã đổi sang một bộ đồ lót màu đen cùng vớ cao màu đen.
Ngày thứ 4, Triệu Nhã vào phòng xong, liền nhanh chóng cởi hết đồ, chỉ dư lại bộ lót, đem đồng phục gấp gọn để lên ghế, rồi vào phòng ngủ thay đồ lót. Vương Bột cũng chính thức chụp ảnh cho cô. Mặc dù là mẫu đồ lót, nhưng đều là loại hết sức kín đáo bảo thủ, cùng lắm là áo ngực mở sâu xuống một chút, quần lót cũng vậy, hơn nữa chỉ chụp chính diện, không chụp sau lưng. Mặc dù chụp đồ lót, nhưng việc chụp quần áo bình thường vẫn tiến hành đan xen, thông thường là chụp quần áo thường xong, cởi luôn quần áo xuống chụp đồ lót, chỉ là đơn hàng đồ lót nhiều một chút, nên thời gian chụp lâu hơn thôi (theo lời Vương Bột)

 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 6
Thoáng một cái lại qua một tháng, bởi vì có lối ngầm, lại không có việc gì mấy, Triệu Nhã bèn ở lỳ luôn trên phòng chụp hình, chỉ khi nào có người đi vào mới thay đồ đi xuống, chờ người đi khỏi lại quay lên.
Đến lúc nhận lương, tháng này Triệu Nhã kiếm được 7000 tiền thưởng, cộng thêm lương cơ bản, tháng này cô nhận được 12000, đến ngày nghỉ lại một phen mua sắm tưng bừng. Có điều, vì sợ chồng mình nhận ra, quần áo mua được Triệu Nhã đều gửi ở chỗ Vương Bột.
Vương Bột lúc này bắt đầu bỏ vào trong đám đồ lót một ít kiểu xuyên thấu, dĩ nhiên, những điểm mấu chốt đều được che chắn đầy đủ.
Lại qua một lần phát lương, Triệu Nhã gặp phải một bộ đồ lót, áo thì che chắn đầy đủ, nhưng quần lót thì như một sợi dây buộc vậy, phía trước còn đỡ, phía sau lọt thỏm vào khe mông. Đây là một lần thử nghiệm liều lĩnh của Vương Bột, thành công đương nhiên là tốt nhất, nếu thất bại cũng chẳng sao, chỉ cần đợi thêm một đoạn thời gian.
Ừm, kết quả là thành công, dù thời gian thay quần áo của Triệu Nhã dài hơn so với bình thường, nhưng rốt cuộc cô cũng mặc nó đi ra, có điều vừa chụp xong, cô liền lập tức bỏ chạy vào phòng ngủ. Sau đó, Vương Bột lại cố ý mua về mấy loại đồ lót kích dục. Nhưng Triệu Nhã không phải kiểu nào cũng mặc, ví dụ như loại chỉ có hình ngôi sao hay 2 quả tim dán trước nhũ hoa, cô nhất định không mặc, quần lót chữ T ở phía trước chỉ có mấy sợi dây cô cũng không mặc, nhưng nếu chỉ lộ phía sau, Triệu Nhã cũng không cự tuyệt.
Nửa tháng sau, Vương Bột lại liều một phen. Lần này hắn chọn một bộ phía sau trong suốt, chỉ ở chính giữa có một viên hồng tâm. Triệu Nhã vẫn mặc,có điều lúc đi ra, mặt nàng đỏ phừng, đi nhanh ra chỗ chụp, chụp xong lại chạy ngay về phòng. Nhưng cũng như những lần trước, lúc đầu ngại, về sau quen.
Những lần đầu, Triệu Nhã vẫn tỏ ra rất ngượng ngùng, nhưng theo thời gian, nàng không còn xấu hổ như trước nữa, tốc độ quay về phòng ngủ cũng giảm dần, lúc đầu là chạy, sau đó là đi nhanh, cuối cùng là như khi mặc quần áo bình thường, từ từ tản bộ về phòng. Nói nghe có vẻ rất nhanh, nhưng thực ra Vương Bột phải đợi 1 tháng mới đợi được đến hiệu quả này.
Hôm nay, Triệu Nhã lại mặc một chiếc quần lót phía sau hoàn toàn trong suốt không có gì che đậy, nhưng chụp hình xong, cô cũng thong thả đi vào phòng, trong lúc đi cặp mông đung đưa, khiến cho Vương Bột ở đằng sau nước dãi dầm dề.
Lại qua 1 tuần, Triệu Nhã hoàn toàn chỉ còn chụp đồ lót, đem những bộ trước đây không chịu mặc chụp đủ, dù sao cũng chỉ lộ xung quanh ngực, cũng chẳng nhìn ra cái gì. Lại qua thêm 2 tuần, đến quần lót của Triệu Nhã cũng bắt đầu trong suốt phía trước.
“Không được, người khác không biết, nhưng em biết, thấy sẽ xấu hổ lắm.”
“Vậy … vậy lúc chụp em dùng tay che một chút đi, đem mấy chỗ nhạy cảm che lại, đâu ai thấy gì.”
Lại nói, Vương Bột cũng không hi vọng có nhiều người thấy được thân thể Triệu Nhã.
“Vương Bột, có phải chính anh muốn nhìn, nền mới tự đi mua mấy cái này không?”
Triệu Nhã mặt đen lại, hỏi Vương Bột.
“Thật ra anh cũng rất muốn nhìn, nhưng mà quả thực là có đơn hàng này, nhiều đồ như vậy anh đâu thể chọn từng món từng món một, ký 1 đơn hàng là 1 đống. Nếu em thấy không được thì để anh hủy vậy.”
“Xí!”
Triệu Nhã xì một tiếng, xoay người vào phòng ngủ, qua một hồi, cô vẫn là mặc bộ đồ hoàn toàn trong suốt kia đi ra, nhúm âm mao xanh đen kia có thể lờ mờ thấy, hai hạt bồ đào màu đen trước ngực cũng ẩn hiện. Nói tóm lại, chính là không cởi còn khiêu gợi hơn cả cởi. Triệu Nhã đứng ở vách tường, hai tay lóng ngóng chống eo, xoay xở thân hình, sau đó cười nói:
“Cái này phải tính là chụp nuy nhỉ?”
Nàng cười rất ngượng ngùng, Vương Bột vừa nhìn là cậu em phía dưới liền chào cờ thẳng tắp. Thực ra, trong đoạn thời gian gần đây, chú nhỏ của hắn rất ít khi chịu nằm im xuống.
Đương nhiên, Vương Bột nhìn thì nhìn, nhưng khi chụp, Triệu Nhã vẫn dùng tay che ngực, còn phần phía dưới, cô căn bản không cho chụp. Cho dù là vậy, những hình này Vương Bột cũng không up lên mạng một tấm nào, toàn bộ đều bị hắn lưu lại thưởng thức, sau đó up đại một tấm hình down trên mạng xuống coi như xong chuyện.
“Làm vậy có ổn không anh?”
Triệu Nhã nói thì nói vậy, nhưng thực lòng vẫn rất vui vẻ. Hiển nhiên là, dù không ai biết, nhưng để cho nhiều người như vậy nhìn thấy thân thể mình, đối với nàng cũng là một chuyện rất ngượng ngùng.
“Có cái gì mà sợ, nhiều hình như vậy, hắn cũng đâu thể nhìn kỹ từng cái một, coi như vô tình nhìn thây, thiếu một tấm cũng không có vấn đề gì.”
Dù sao khách hàng cũng chính là hắn, chỉ cần bản thân hắn không phản đối, thì làm sao có vấn đề.
“Mà này …”
nói đến đây, hơi thở của Vương Bột đột nhiên dồn dập.
“Chuyện gì?”
Vừa hỏi, mặt Triệu Nhã cũng đỏ lên. Vương Bột nhìn nàng một lúc, phải mười mấy giây mới tiếp tục nói:
“Tức là … anh muốn chụp một bộ ảnh liên quan đến thân thể con người.”
“Anh … muốn em làm người mẫu khỏa thân cho anh?”
Thực tế, dù Vương Bột không nói, Triệu Nhã cũng đã đoán ra.
“Ừ, nói thật, dù có chút ngượng ngùng, nhưng đây là việc anh mơ ước lâu rồi, hi vọng em có thể đồng ý.”
Triệu Nhã suy nghĩ một chút.
“Nhỡ may có người ngoài phát hiện thì sao? Bây giờ có nhiều vụ vậy lắm.”
“Không thể, bọn họ đem hình up lên blog, hoặc save trong mail mạng, nên rất dễ bị người trộm được. Anh sẽ đem video cùng hình lưu ở USB, USB anh sẽ giữ kỹ. Dù bản lãnh có lớn thế nào, cũng không thể ở không kết nối internet mà xâm nhập đánh cắp được, đúng không? Mà mặt của em cũng sẽ được PS, nếu vẫn chưa yên tâm, em có thể đeo mặt nạ, dù là bị phát hiện cũng không biết đó là ai.”
Triệu Nhã cũng không đáp lời Vương Bột, vờ như không nghe được, ở thêm một lát rồi rời đi.
Chiều ngày thứ 2, Triệu Nhã như thường ngày vậy, đến phòng Vương Bột chụp hình. Cô không nhắc gì đến chuyện chụp nuy, mà Vương Bột cũng không nói.
Ngày thứ 3, khác với mọi hôm, Triệu Nhã mới 9h sáng đã lên, Vương Bột lúc này còn đang PS những hình hôm qua chụp.
“Sao thế? Chiều nay em đi chơi với Lưu Phong à? Cũng không phải, hôm nay cũng không phải thứ 7, chủ nhật, Lưu Phong phải đi làm mà?”
Lưu Phong vào thứ 7, CN, thỉnh thoảng sẽ rủ Triệu Nhã đi chơi, cho nên những hôm đó Triệu Nhã thường đến buổi sáng chụp hình, chiều xin nghỉ đi hẹn hò. Có điều, những lần như vậy cũng khá ít, Lưu Phong kết hôn xong, cũng rất ít dẫn Triệu Nhã đi chơi, thường thường chỉ là khi cần tiếp khách mới có thể gọi cô xin nghỉ đi cùng.
Triệu Nhã kéo ghế ngồi cạnh Vương Bột, nhìn hắn PS hình. Vương Bột quay đầu nhìn Triệu Nhã
“Muốn chụp bây giờ luôn à?”
Triệu Nhã lắc đầu.
“Em hôm nay sao vậy?”
Im lặng. Qua mấy giây, Triệu Nhã hít một hơi sâu, nhưng cũng không nói gì cả, chỉ gương mặt nàng lại đang đỏ dần lên, đầu cũng cúi thấp xuống. Vương Bột không phải người đần độn, dĩ nhiên hiểu ngay.
“Lại đây nào.”
Nói xong, Vương Bột kéo tay Triệu Nhã đến trước vách tường, còn hắn xách máy chụp hình đứng đằng đối diện.
“Cứ như mọi hôm là được.”
Nói xong, Vương Bột cầm máy chụp hình lên. Triệu Nhã ở trước ống kính quay 2 vòng, sau đó bắt đầu cởi những chiếc cúc trên người, đem áo thả vào salon, sau đó lại kéo quần xuống, để lên chỗ áo. Rồi, nàng cứ đứng im không cử động, chỉ khoanh hai tay đứng đực ra.
Vương Bột đem máy chụp hình để sang 1 bên, tiến tới đặt hai tay lên vai nàng, dùng sức xoay người nàng sang chỗ khác. Hắn không gấp gáp, hắn đã đợi điều này hơn 9 tháng, đương nhiên sẽ không thể không chờ được thêm chút ít.
Lại qua nửa phút, Triệu Nhã dần dần ngẩng đầu lên, lúc này Vương Bột mới ra tay, đem móc nịt ngực Triệu Nhã cởi ra, tách một tiếng, toàn bộ sau lưng Triệu Nhã đã lộ ra trước mắt Vương Bột. Triệu Nhã vẫn khoanh tay, không để áo ngực rơi xuống. Vương Bột cũng không vội vã xoay nàng trở lại, mà ngồi xổm xuống, từ từ kéo xuống đến gót chân Triệu Nhã. Sau đó hắn đứng lên, quay về ghế ngồi.
Lại qua một phút, Triệu Nhã ngẩng đầu lên, vừa xoay người vừa nhoẻn cười nhìn Vương Bột, đồng thời buông tay để áo ngực rơi xuống lộ ra 2 vú, giơ chân hất cả áo ngực lẫn quần lót lên salon.
“Thế nào?”
Triệu Nhã ngẩng đầu nhìn Vương Bột cười hỏi, sau đó xoay người qua lại.
Vương Bột nhìn ngắm một lúc, chép miệng:
“Da thịt thật trắng, chỉ có đầu vú hơi đen một chút.”
Triệu Nhã bật cười chạy đến Vương Bột giơ tay đánh hắn một cái
“Nói cái gì đó?”
“Là em hỏi anh thế nào mà. Anh chẳng qua là nói thật thôi.”
Nói xong, Vương Bột giơ tay trái lên, dùng ngón trỏ khiêu khích đầu vú Triệu Nhã một cái.
“Đừng sờ loạn.”
“Vào phòng ngủ đi.”
Nói xong Vương Bột đứng dậy dẫn Triệu Nhã vào phòng ngủ, dĩ nhiên không phải làm chuyện gì khác.
“Bây giờ làm gì nào?”
“Em cởi cả vớ với giày ra đi.”
Triệu Nhã gật đầu đem giảy cởi ra, sau đó nằm dài ra giường cởi tất lụa trên đùi. Khi cởi, nàng theo bản năng khép hai chân lại. Cởi xong, Triệu Nhã co người ngồi lên giường. Vương Bột lấy chiếc khăn dài màu đỏ che mắt Triệu Nhã.
“Tốt rồi, em nằm xuống đây đi.”
Triệu Nhã nghe lời nằm xuống giường. Vương Bột ngồi xuống bên cạnh nàng, nhưng không làm bất cứ chuyện gì, chỉ chăm chú nhìn nàng. Triệu Nhã biết Vương Bột đang ngồi cạnh mình, đang nhìn thân thể mình, nhưng lại không biết rốt cuộc hắn đang nhìn chỗ nào, nên từ đầu đến cuối đều rất ngượng ngùng, thân thể cứ bất an vặn vẹo. Vương Bột nhìn ra được, Triệu Nhã bây giờ đang rất kích thích, bởi vì đầu vú nàng đang dựng đứng, hơn nữa cũng cứ như vậy không hề có dấu hiệu mềm xuống. Đầu vú đàn bà cũng như cậu nhỏ đàn ông vậy, chỉ khi nào hưng phấn mới dựng lên.
Để tránh cho Triệu Nhã lúng túng, Vương Bột bắt đầu trò chuyện với nàng, nói cũng chỉ là những chuyện bình thường giết thời gian, không có dùng lời lẽ trêu ghẹo, mục đích thứ 1 là để Triệu Nhã buông lỏng cảnh giác, thứ 2 là để nàng quen với việc bại lộ thân thể trước mặt hắn. Lúc này chính là lúc không được vội vàng nhất, chỉ cần có chút hành vi không ổn mọi công sức sẽ trôi sông trôi biển hết. Cho nên, bất kể thằng nhỏ Vương Bột cương cứng thế nào, hắn cũng không nhào tới, chỉ ngồi ở đó cùng nàng trò chuyện vu vơ.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chập 7 :


Rất nhanh đã hết 3 giờ, Vương Bột cởi dải khăn đỏ trên mặt Triệu Nhã xuống, chụp hình khỏa thân coi như xong. Buổi chiều là thời gian chụp hình bình thường, lần này lại gặp 1 bộ trong suốt, còn là màu da.
Triệu Nhã không mặc đồ lót, cứ như vậy mặc bộ váy ngủ trong suốt đứng trước mặt Vương Bột cho hắn chụp ảnh. Dĩ nhiên, chụp hình thì chụp, Triệu Nhã tuyệt đối không cho hắn up lên mạng, mà hắn cũng chẳng bao giờ làm vậy.
Sau đó 2 ngày, đến buổi trưa, Triệu Nhã đều là che mắt nằm ở trên giường. Đến ngày thứ 4, không cần Vương Bột hỗ trợ, sau khi tiến vào phòng khách, Triệu Nhã liền ngồi trên ghế salon cởi quần áo, hơn nữa không hề dừng lại cởi hết toàn bộ quần áo trên người.
“Vương Bột, hôm nay em không cần tiếp tục nằm chứ?”
“Ừ, em thu dọn giúp anh 1 chút, rồi làm chút đồ ăn.”
Triệu Nhã không hề phản đối, Vương Bột ngồi trước máy sửa sang lại hình, mà nàng lại toàn thân trần truồng dọn dẹp căn phòng. Nấu cơm xong, Triệu Nhã ngồi xuống bên cạnh Vương Bột, cùng ăn bữa trưa với hắn.
Đến ngày thứ 5, Triệu Nhã vừa đến, Vương Bột liền tắt máy tính, sau đó đưa nàng tiến vào căn phòng tối nhất. Phòng ngủ này bố cục cũng giống y như 2 căn phòng trước, chỉ có điều toàn thân đều phủ một màu đỏ tươi. Kéo rèm kín, bật đèn, cả phòng ngủ chỉ một màu hồng rực.
“Bố cảnh này nhìn không giống như là chụp hình, mà giống như quay phim người lớn ấy.”
“Em nghĩ như vậy cũng không sai, anh quả thật tính làm video, có điều là tự làm tự xem.”
Nói xong, Vương Bột lấy ra một máy chụp hình KTS, điều chỉnh lại khung hình. Dù gọi là máy chụp hình, nhưng thực ra có thể quay phim, thời gian quay chụp tùy theo dung lượng thẻ nhớ. Vương Bột dùng loại thẻ nhớ dung lượng tương đối lớn, có thể chứa phim chất lượng cao khoảng 5h.
“OK! Chuẩn bị.”
“Ơ, em nên làm cái gì?”
Vương Bột lấy một bộ đầm ngủ màu da.
“Này, em mặc nó vào đi.”
Sau đó hắn mở máy quay hướng về Triệu Nhã, vì tự làm tự xem, hắn quay chụp cả mặt nàng. Triệu Nhã đứng dậy cởi giày cao gót, đầu tiên đem tất lụa cởi ra, sau đó mới cởi dần quần áo trên người xuống, đầu tiên là áo, sau đó là váy, rồi áo ngực, quần lót. Đến khi cởi sạch sẽ, nàng mới đem bộ váy ngủ hoàn toàn trong suốt kia mặc vào. Sau đó, Triệu Nhã đem dây cột tóc trên đầu cũng tháo ra, để tóc xõa xuống, nằm dài trên giường.
Vương Bột đi đến trước mặt Triệu Nhã, cô vội khép chân lại, che cảnh xuân phía dưới.
“Nào, giơ chân lên nào.”
Triệu Nhã lắc đầu một cái, nhưng rốt cuộc vẫn từ từ giơ chân lên, có điều, nàng giơ chân thẳng băng, cũng tức là, chân vẫn che trước bím của nàng. Vương Bột cầm máy chụp hình bò lên giường, tay còn lại để lên đầu gối Triệu Nhã, chậm rãi kéo một chân nàng hạ xuống. Triệu Nhã ban đầu vẫn cự tuyệt, nhưng mà, không lâu sau, dưới sự điều khiển của Vương Bột, từ từ buông đùi phải xuống, đồng thời, nàng lấy hai tay che kín mặt mình.
Vương Bột đem váy ngủ của Triệu Nhã vén lên, để cho toàn bộ phía dưới của nàng toàn bộ lộ ra. Triệu Nhã vẫn tư thế đó, vừa không chủ động nghênh đón, cũng không có cự tuyệt. Vương Bột sau đó lại đem một chân khác của Triệu Nhã hạ xuống, sau đó, để hai ngón tay lên mu bím nàng. Thân thể Triệu Nhã chợt rung mạnh, đồng thời lập tức đưa tay nắm chặt tay Vương Bột, hai chân cũng co gối lên khép chặt.
“Sợ cái gì? Cũng đâu phải khó coi đâu?”
Triệu Nhã nở nụ cười, ừm, chính là nụ cười gượng hóa giải sự lúng túng, xoay người sang 1 bên.
“Anh chạm vào làm em nhột.”
“Hay em tự làm nhé?”
“Nhất định phải quay chỗ đó à?”
Giọng của nàng trở nên nhỏ xíu, hơn nữa rất ngọt ngào. Mặc dù bình thường giọng nàng cũng rất ngọt, nhưng thanh âm lúc này càng ngọt ngào hơn.
“Nói thật nhé, anh còn chưa tận mắt thấy chỗ đó của phụ nữ bao giờ.”
“Chỗ đó thật ra rất bẩn, có gì hay mà nhìn…”
Triệu Nhã vừa nói vừa đẩy tay Vương Bột ra, nhưng mà nàng cũng không cự tuyệt hắn. Triệu Nhã xoay người nằm ngửa lại, hai đầu gối mở ra, tay phải che mặt, tay kia khẽ vuốt nhẹ âm môi trên, sau đó dùng ngón trỏ cùng ngón giữa tách âm môi mình ra, lộ ra phần âm đạo phía sau. Âm đạo của Triệu Nhã hình dáng trông rất bình thường, giống y hệt như trong sách giáo khoa về sinh lý người vậy. Âm môi màu đỏ như cánh bươm bướm lật sang 2 bên, bên trong là một cái lỗ nho nhỏ, trên lỗ ấy còn có một lỗ nhỏ khác gần như không nhìn thấy, cùng một chỗ hơi gồ lên.
5,6 giây sau, Triệu Nhã buông tay ra, che chắn trước âm đạo mình.
“Đã được chưa?”
Vương Bột nở nụ cười, sau đó đẩy nhẹ bắp đùi Triệu Nhã
“Mới được bao nhiêu giây?”
Triệu Nhã không nói gì nữa, tiếp tục dùng 2 ngón tay tách âm môi mình ra. Vương Bột nhẹ nhàng bỏ tay Triệu Nhã ra, sau đó dùng tay mình để lên trên. Triệu Nhã lại lần nữa kẹp chặt 2 đùi, nhưng chỉ thoáng sau lại thả lỏng trở lại. Vương Bột chờ Triệu Nhã thả lỏng hoàn toàn xong, mới dùng ngón tay của mình tách ra âm môi của Triệu Nhã.
Mặc dù hắn không động chạm gì thêm, nhưng vách âm đạo của Triệu Nhã đã bắt đầu co rút lại, hơn nữa còn dần dần tiết ra ngoài một ít chất lỏng trong suốt, có lúc pha màu nhũ bạch.
Nhìn hơn nửa phút, Vương Bột buông tay ra, vỗ vỗ bắp đùi Triệu Nhã
“Nào, úp người lại.”
Triệu Nhã ngoan ngoãn xoay người
“Vểnh mông lên chút.”
Như thần xui quỷ khiến, Triệu Nhã không biết chính mình đang nghĩ gì, nhưng nàng lại ngoan ngoãn bò sấp dậy trên giường theo yêu cầu Vương Bột, đem mông chu vểnh lên, đồng thời úp mặt sâu vào gối. Vương Bột sờ trái sờ phải cặp mông của Triệu Nhã một lúc, sau đó dùng sức tách hai mép mông nàng ra, để lộ nụ cúc đen bị Triệu Nhã giấu sau 2 mảnh mông. Lúc này Triệu Nhã chợt kêu một tiếng, sau đó xoay vội người lại, đồng thời còn dùng 2 tay che bít mông đít mình.
“Sao thế?”
Vương Bột sững sờ nhìn Triệu Nhã, chẳng lẽ nàng tức giận sao?
Triệu Nhã đỏ mặt, cúi đầu, sau đó dùng một loại giọng khe khẽ ngọt ngào nói :
“Không có gì.”
“Vậy sao em không cho anh xem lỗ đít em? Á!”
Vương Bột vừa nói xong, Triệu Nhã đã đạp hắn một cái, có điều cũng không dùng sức. Đạp xong, Triệu Nhã lúc này mới khẽ giọng đáp:
“Muốn xem chờ mai đi.”
“Tại sao?”
Triệu Nhã ngẩng đầu lên trợn mắt nhìn Vương Bột một cái, sau đó mới nhỏ giọng nói:
“Hôm nay nhìn phía trước thôi.”
Vương Bột gật đầu.
“Được.”
Triệu Nhã trườn lên trên một chút, dựa lưng vào đầu giường co chân lại, liếc nhìn Vương Bột, rồi dùng 2 ngón tay đem âm môi mình tách ra. Vương Bột to gan đưa tay sờ điểm gồ lên trong bím của Triệu Nhã.
“Đừng anh…”
Sự cự tuyệt như đã đoán trước.
“Ngại quá, lần đầu thấy nên hơi kích động.”
Triệu Nhã bật cười, khẽ giọng:
“Thật ra cũng chỉ như vậy thôi à.”
Vương Bột không nói gì thêm, trở mình nằm xuống bên cạnh Triệu Nhã, dùng ngón tay gẩy gẩy đầu vú nàng. Triệu Nhã bật cười, không nói gì. Thấy thế, Vương Bột liền để máy chụp hình sang một bên, đồng thời để tay úp lên vú Triệu Nhã xoa nắn.
“Mềm thật đấy.”
Triệu Nhã không nói gì, chỉ xấu hổ cười nhìn tay của Vương Bột.
Chơi nghịch một bên vú xong, Vương Bột lại xoa vê vú bên kia. Triệu Nhã nhắm mắt lại, mặc cho Vương Bột sàm sỡ nàng. Tay Vương Bột cũng không chỉ dừng lại ở 2 vú Triệu Nhã, mà cứ lên xuống dạo khắp thân thể nàng, lỗ tai, mặt, cổ, cánh tay, bàn tay, ngón tay, bụng, lưng, mông, bắp đùi, cẳng chân, lòng bàn chân, ngón chân. Trong 3 giờ này, Vương Bột đem toàn thân Triệu Nhã sờ đủ một lần, ngay cả âm môi cũng ở lúc sau sờ mấy cái. Lúc ấy, Triệu Nhã chẳng qua liếc nhìn hắn một cái, lại không ngăn cản
.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Ngày thứ 2, Vương Bột vẫn là lợi dụng 3 giờ đem Triệu Nhã từ trên xuống dưới sờ 1 lần. Hôm ấy, Triệu Nhã quả thật không ngăn cản Vương Bột nhìn lỗ đít mình, hơn nữa, chẳng những không ngăn cản, mà khi nằm lên giường còn chủ động tách 2 múi mông ra, để Vương Bột có thể nhìn rõ ràng hơn một chút.

Ngày thứ 3, trong lúc bị sờ soạng, Triệu Nhã lại ngủ thiếp đi. Vương Bột bật cười, rồi ôm nàng cùng ngủ. Ngủ một giấc đến giữa trưa mới tỉnh dậy, lúc tỉnh dậy 2 người nhìn nhau cười.

Ngày thứ 4, Vương Bột lại sờ tới sờ lui nửa giờ, rồi để ngón tay di động đến xung quanh âm đạo Triệu Nhã vuốt ve, thấy nàng không có phản đối, hắn liền đem ngón tay cắm vào trong bím Triệu Nhã. Bên trong bím nàng rất ướt át, vách âm đạo có một ít nếp nhăn, bốn phía có những mấu thịt nhỏ xíu. Sờ mấy cái xong, Vương Bột liền rút ngón tay ra. Triệu Nhã ngượng ngùng nhìn hắn, mà hắn lại cúi đầu, nhằm môi nàng hôn một cái.

“Hì hì…”

Lúc Vương Bột ngẩng đầu lên, Triệu Nhã nhoẻn miệng cười, Vương Bột cũng cười. Sau đó, hắn lại cúi đầu hôn môi nàng, có điều, nụ hôn lần này kéo dài khá lâu.

Hôn hít xong, Vương Bột dời môi mình lên trán Triệu Nhã, rồi từ trán bắt đầu, từng chút từng chút hôn dần xuống bên dưới, lướt qua gò má, cổ, dừng lại ở trên vú của nàng, ngậm lấy đầu vú nàng nhẹ nhàng mút vào, một tay khác trêu đùa vú còn lại. Qua mấy mươi giây sau, miệng hắn chuyển sang vú bên kia, lại sang mấy mươi giây, hắn lại tiếp tục tiến xuống phía dưới, lướt qua bụng, bắp đùi, ống quyển, cuối cùng dừng lại ở bàn chân.

Vương Bột nâng bàn chân Triệu Nhã lên, tỉ mỉ hôn từng chút từng chút một, theo thứ tự mút mười ngón chân của nàng, xong xuôi mới thả hai chân nàng xuống, quay trở về trên môi nàng.
Vương Bột rất tự nhiên cởi áo trên người mình ra, dùng thân thể mình không ngừng cọ xát lên thân thể Triệu Nhã. Qua một phút, hắn cũng lại rất tự nhiên cởi quần mình ra, lật úp người đè sấp lên người Triệu Nhã.

Triệu Nhã cúi đầu nhìn cây gậy cương cứng kia của Vương Bột, rồi cười ôm lấy hắn, mặc cho người hắn đè lên trên mình. Vương Bột cọ xát Triệu Nhã một hồi nữa, rồi dựng người dậy, đem hai chân nàng quàng quanh hông mình, ưỡn mình một cái liền đem dương vật cắm vào trong âm đạo Triệu Nhã. Triệu Nhã ưm một tiếng, đem 2 tay khoác lên vai Vương Bột nhẹ nhàng vuốt ve.

Phía dưới của Vương Bột không đứng đắn, phía trên cũng chẳng đàng hoàng, trong đi nhấp ra nhấp vào, hắn còn không ngừng dùng tay vuốt ve gò má, cổ cùng ngực Triệu Nhã. Nhấp được 3,4 phút, Vương Bột đem 1 chân của Triệu Nhã gác lên vai, để thân thể mình cùng chân Triệu Nhã có thể cọ xát trọn vẹn, tay đương nhiên vẫn nghịch vú nàng.

Tư thế như vậy khi làm tình rất thoải mái, nhưng Triệu Nhã lại cảm thấy rất mệt mỏi, cho nên khoảng hơn 4 phút, Vương Bột lại đổi trở về tư thế bình thường. Dần dần, cảm giác của Triệu Nhã càng lúc càng mãnh liệt, hai mắt mê ly nhìn Vương Bột. Bị nhấp thêm mấy chục cái nữa, nàng liền dùng sức ôm chặt Vương Bột, để hắn đè lên trên người mình.

“Làm mạnh nữa đi anh.”

Nghe Triệu Nhã nói vậy, Vương Bột lập tức mở hết công suất. Hắn bắt đầu dùng tốc độ nhanh nhất từ khi sinh ra đến giờ nhấp nhô eo hông, đồng thời nghiến răng liều mạng nhịn cảm giác xuất tinh nơi gốc dương vật. Vì tương lai, Vương Bột bất kể thế nào cũng tuyệt đối không thể bắn ra trước!

Nhấp vào rút ra tốc độ cao quả nhiên rất có hiệu quả, một phút ssau, Triệu Nhã bắt đầu chủ động hôn môi Vương Bột, lại càng về sau, nụ hôn của Triệu Nhã càng lúc càng nghiến ngấu, chân mày nàng cũng cau chặt lại. Lại qua hơn 90 giây, Triệu Nhã ngừng hôn, ôm chặt lấy Vương Bột, tựa đầu vào ngực hắn.

“Đừng cử động!”

Vương Bột lập tức dừng động tác lại.

“Ư …ưm…”kèm theo tiếng ư ử của Triệu Nhã, thân thể nàng bắt đầu run bần bật, âm đạo cũng giống như một cái miệng, từng cơn từng cơn mút lấy dương vật Vương Bột.

Mặc dù đây là lần ân ái đầu tiên của hắn, nhưng dù sao cũng là thanh niên sống trong thời đại internet, Vương Bột đương nhiên biết được, Triệu Nhã đang lên đến đỉnh.

Lên đỉnh kéo dài mười mấy giây, Triệu Nhã thở phào một hơi, sau đó khẽ khàng nói:

“Giúp em cái này.”

Vương Bột ngẩn người:

“Giúp gì?”

“Làm theo lời em nói, nào, nhét ngón tay vào đi.”

Vương Bột lần nữa đem ngón giữa tay phải cắm vào trong bím Triệu Nhã, bím của nàng khá ngắn, ngón tay hắn lại rất dài, cho nên ngón tay chưa cắm lút, Vương Bột đã mò đến cửa tử cung.

“Ưh…..Dùng ngón tay chà xát nhanh chỗ đó đi.”

Vương Bột vội vàng di động ngón tay, cọ xát cửa tử cung Triệu Nhã, cứ thế hơn 30 giây sau, cơ thể nàng lại một lần nữa co giật. Theo độ co rút của vách âm đạo, từng đợt hơi nóng phá vào ngón tay Vương Bột.

Lần lên đỉnh này rõ ràng mãnh liệt hơn trước, kéo dài hơn 20 giây, kết thúc xong, cả người Triệu Nhã cũng mệt lả nằm ra giường thở hổn hển.

“Người ta ma sát điểm G mới có khoái cảm, em lại lạ lùng, ma sát cửa tử cung.”

Triệu Nhã hết hơi vỗ ngực Vương Bột một cái, sau đó xoa xoa, tựa đầu vào ngực Vương Bột, rồi mới nói:

“Ở chỗ đó của em khi bị chà xát, cảm giác rất sướng, cũng rất mãnh liệt.”

Qua 10 phút, Vương Bột sờ âm môi nàng:

“Sao? Có thể tiếp tục không?”

Triệu Nhã khẽ gật đầu, sau đó xoay người nằm ngửa ra giường.

“Mà này, không đeo bao có được không?”

“Bây giờ mới nhớ đến việc đeo bao à?”

Vương Bột gật đầu “Mới rồi không thể nhịn được.”

“Xí, nếu em nói không được, anh có thể không làm sao?”

Triệu Nhã cười hỏi.

“Dĩ nhiên, em làm chủ.”

“Nếu không cho, nãy giờ cũng không để cho anh làm rồi, cứ bắn thẳng vào đi.”

Vương Bột gật đầy, đem hai chân nàng quàng qua hông, bắt đầu tiếp tục làm pít tông. Lần này Vương Bột không có cố gắng nhịn, có điều, dù sao cũng dừng lại khá lâu, cảm giác hưng phấn ít nhiều cũng hạ xuống, cho nên cũng không bắn ra qua nhanh.

Mà hôm nay, Triệu Nhã dường như rất kích thích, kết quả nhấp hơn 10 phút, nàng lại lên đỉnh lần nữa. Vương Bột định dừng lại, nhưng Triệu Nhã lại bảo hắn tiếp tục, qua thêm 1 phút, Vương Bột cuối cùng mới đem tinh dịch bắn vào trong tử cung nàng, bản thân hắn cũng mệt mỏi nằm gục xuống bên cạnh nàng.

Làm tình xong, 2 người đều không nói gì, chỉ ôm nhau nghỉ ngơi.

Nghỉ thẳng 2 giờ sau, Triệu Nhã mới rốt cuộc ngồi dậy. Vương Bột không có việc gì, nhưng nàng phải xuống ăn cơm trưa cùng nhân viên.

Triệu Nhã đứng lên, Vương Bột cũng đứng lên theo. Triệu Nhã rời phòng ngủ, hắn ở lại trong phòng, sửa sang lại ga giường. Nói là sửa sang, thực ra là cuộn lại vất đi. Mới vừa cuộn xong ga giường, Triệu Nhã đã quay trở lại. Lúc trở lại, thân thể nàng vẫn đang trần truồng.

“Ngồi yên.”

Mặc dù không biết là chuyện gì, nhưng Vương Bột vẫn ngoan ngoãn ngồi lên giường. Triệu Nhã từ trong túi xách lấy ra một cái khăn ướt, đưa tay lột da bao quy đầu của Vương Bột, dùng khăn nhẹ nhàng lau chùi. Sau đó lại lấy ra thêm mấy tờ khăn ướt nữa lau sạch sẽ dương vật hắn.

“Xong.”

Lau xong, Triệu Nhã đem khăn ướt cầm ra khỏi phòng ngủ, vất vào thùng rác. Vương Bột cũng đi theo sau. Triệu Nhã vào phòng vệ sinh tắm rửa, Vương Bột đem ga giường vất xong, cũng vào theo. Hai người cũng không làm gì khác, chỉ tắm mà thôi. Triệu Nhã giúp Vương Bột rửa ráy cậu nhỏ, mà Vương Bột lại giúp nàng kỳ cọ thân thể, còn bôi kem dưỡng da cho nàng.​
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Tắm xong, Vương Bột tiếp tục PS hình, còn Triệu Nhã xuống lầu ăn cơm, buổi chiều 2 người tiếp tục chụp hình như bình thường.

Qua 5 ngày, lại là đến ngày phát lương. Lần này, Vương Bột phát cho Triệu Nhã 50 000, 30 000 chuyển vào thẻ, 20 000 đưa tiền mặt.

Nghỉ ngơi 1 ngày, 2 người tiếp tục công việc cũ. Dù rằng Triệu Nhã đã ân ái với hắn, nhưng để tránh đối phương phát hiện ra vấn đề gì, Vương Bột cũng không dừng lại việc chụp hình. Trong 5 ngày này, Vương Bột và Triệu Nhã sáng nào cũng làm tình mấy lần, có khi đến giờ chụp hình bình thường buổi chiều, hai người tình cờ cũng làm một phát.

Dĩ nhiên đều do Vương Bột chủ động, Triệu Nhã chẳng qua là không cự tuyệt mà thôi.

“Anh cầm máy quay phim làm gì? Tính học Trần Quán Hy à?”

“Hả? Không phải anh đã nói muốn quay mấy cái video về cơ thể con người sao? Có điều mấy hôm nay quên…”

“Anh tính quay thật à?”

Thấy Vương Bột gật đầu, Triệu Nhã cười nói:

“Được rồi, có điều em phải đeo mặt nạ.”

Mặt nạ đã sớm chuẩn bị sẵn, ai biết Rất Nhiều Tiền có đem video phát tán đi không, nếu như bị người khác thấy được, 2 người bọn họ không bị Lưu Phong chém chết mới lạ.

Đeo lên mặt nạ, Triệu Nhã ngồi lên giường.

“Làm gì đây?”

“Cởi quần áo chứ gì.”

Vương Bột vừa bật máy quay, vừa nói với Triệu Nhã.

Triệu Nhã miệng mang nụ cười chậm rãi cởi quần áo trên người xuống, rất nhanh toàn thân đã không còn mảnh vải, sau đó ở trước ống kính xoay một vòng. Video đã làm xong, có điều, hắn cũng không gửi ngay cho Rất Nhiều Tiền, vì Rất Nhiều Tiền muốn là video chứng minh Triệu Nhã thích Vương Bột, mà không phải video xxx thông thường.

Vương Bột quay video này chủ yếu là để cho Triệu Nhã quen dần, để sau này quay tiếp clip có yêu cầu cao hơn, nàng cũng sẽ không phản đối.

Ngay buổi tối hôm quay xong, Vương Bột như thường lệ liên lạc với Rất Nhiều Tiền. Rất Nhiều Tiền không chat phím với hắn, mà trực tiếp chat video. Hai người đều ở Weibo thấy bộ dạng của nhau, cho nên không cần phải che che giấu giấu gì.

“Anh muốn tôi quay clip thế nào để chứng minh cô ấy đã thích tôi?”

“Từ hôm anh nói đã cùng cô ấy lên giường, tôi cũng bắt đầu suy nghĩ vấn đề này, mỗi ngày nghĩ một chút, đánh vào 1 văn bản. Chút nữa tôi sẽ gửi anh văn bản này, anh căn cứ theo yêu cầu trên đó làm là được. Còn nữa, đem clip hôm nay cùng mấy tấm nuy hôm trước gửi cho tôi, tôi sẽ chuyển tiền cho anh. Về phần clip theo yêu cầu của tôi, anh trong 1 tháng làm xong là được.”

“Anh không sợ tôi nhận được tiền rồi không làm sao?”

thấy Rất Nhiều Tiền tín nhiệm mình như vậy, Vương Bột cảm thấy rất khó tin.

“Ha ha, dĩ nhiên tôi tin vào anh, bởi vì vụ cá cược giữa chúng ta mới chỉ bắt đầu mà thôi. Triệu Nhã chẳng là là người đầu tiên. Khi anh đem clip gửi cho tôi, tôi và anh sẽ bắt đầu lần cá cược thứ 2. Tôi nghĩ, anh chắc chắn cũng sợ tôi nhận được clip rồi không trả tiền, cho nên, tôi dứt khoát hào phóng một phen. Ngược lại chút tiền này đối với tôi mà nói, chỉ là thu nhập mấy giờ mà thôi, dù anh ôm tiền trốn đi, tôi cùng lắm là mất mấy giờ, so với việc cả ngày nghe anh báo cáo, không là gì cả.”

Nói xong, Rất Nhiều Tiền gửi cho hắn 1 văn bản, mà Vương Bột cũng bắt đầu gửi cho Rất Nhiều Tiền hình cùng clip của Triệu Nhã.

“Mấy clip này tuyệt đối không được truyền đi, nếu không, dù chết, tôi cũng sẽ kéo anh chết chung đó.”

“Yên tâm đi, tôi chỉ lấy về tự thưởng thức, thuận tiện dựa vào nó hạ nhiệt chút.”

“Anh lắm tiền như vậy còn phải tự xóc lọ?”

Nghe Vương Bột nói thế, Rất Nhiều Tiền bật cười, sau đó đem camera quay chúc xuống dưới, chỉ thấy trước ống kính, một cô gái thân thể trần truồng đang nhẹ nhàng liếm mút dương vật hắn. Chỉ nhìn mỗi bên mặt đã biết là một mỹ nữ thế gian hiếm gặp. Thấy Rất Nhiều Tiền đột nhiên chúc camera xuống, cô gái kia hét lên một tiếng đẩy camera sang hướng khác, sau đó còn nói gì nữa, có điều Vương Bột không nghe rõ.

“Được rồi được rồi, bà xã hắn cũng cho anh xem rồi, bà xã anh cho hắn xem một chút cũng lỗ lã gì đâu.”

Cô gái kia lại nói gì đó, Rất Nhiều Tiền lại nói tiếp:

“Hắc hắc, đó là ông xã lớn của em, anh là ông xã nhỏ của em. Nào, ngoan ngoãn liếm, đang thấy sướng mà.”

Sau đó Rất Nhiều Tiền nhìn Vương Bột cười:

“Thế nào, cô nàng của tôi xinh chứ? Làm phần thưởng, tôi cũng có thể gửi anh 1 clip. Á … yên tâm, trên tay anh cũng có clip bà xã hắn, hắn không dám làm bậy đâu, để người ta nhìn 1 chút em cũng mất miếng thịt nào đâu, sợ quái gì? Ok, hôm nay đến đây thôi.”

Rất Nhiều Tiền tắt webcam đồng thời cũng out QQ.

Vương Bột mở văn bản Rất Nhiều Tiền gửi.

“Bó tay, nếu muốn quay hết được như yêu cầu, chắc chỉ còn cách gọi thánh nữ Maria tới thôi?”

Những ngày kế tiếp, ân ái cùng quay clip trở thành công việc hàng ngày của Vương Bột cùng Triệu Nhã. Lần đầu nếm mùi đàn bà, Vương Bột ngày ngày đều đắm chìm trong bể dịu dàng của Triệu Nhã không thể thoát ra, có điều việc cần làm hắn vẫn không có quên. Rất Nhiều Tiền yêu cầu khá nhiều, 1 ngày không thể quay hết được, cho nên hắn dựa theo độ khó chia làm nhiều ngày để quay.

Bảy ngày sau, Vương Bột bắt đầu thực hiện yêu cầu thứ 1. Chín giờ sáng, Triệu Nhã như thường ngày, vừa lên tới nơi đã bị Vương Bột đem quần áo lột sạch. Nàng cúi người dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm dương vật Vương Bột, đồng thời cười nói:

“Ham muốn của anh thật là mạnh, mỗi ngày làm nhiều lần như vậy mà cũng không biết mệt.”

“Trời sinh. Từ khi 14 tuổi anh ngày nào cũng quay tay 2 lần, tinh dịch cũng không thấy thiếu đi chút nào. Đúng rồi, chút nữa quay 1 clip.”

Triệu Nhã ngẩng đầu lên, lấy tay sục cây gậy thịt của hắn.

“Mấy hôm nay anh vẫn quay đâu thấy trưng cầu ý kiến em đâu, sao hôm nay lại nói vậy?”

Nói xong, nàng cúi đầu đem cây gậy thịt của Vương Bột ngậm vào miệng, không có rút ra rút vào mà nhẹ nhàng hút lấy.

Triệu Nhã và Lưu Phong yêu nhau đã mười mấy năm, bình thường làm tình rất khó có kích thích, cho nên nàng thường thường sẽ BJ cho Lưu Phong, giúp hắn cứng lên, cứ thế rồi kỹ thuật càng ngày càng tốt, làm cho Vương Bột cảm giác vô cùng sướng khoái.

“Bởi vì hôm nay quay hơi khác mọi hôm ti.”

Vương Bột ngồi vào ghế salon, vỗ vỗ đầu Triệu Nhã. Triệu Nhã liếm khe tiểu Vương Bột 1 cái, ngồi xuống bên cạnh hắn, mặc cho hắn ôm.

“Quay cái gì thế?”

Vương Bột cầm chiếc quần lót Triệu Nhã mới vừa cởi từ trên người xuống.

“Em có thể đeo nó lên đầu được không?”

“Anh bị biến thái à?”
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Triệu Nhã cười vỗ Vương Bột một cái, hắn cũng cười đeo quần lót lên đầu nàng. Hắn biết, nếu không muốn, nàng sẽ nói thẳng là không muốn. Nếu không nói không được, có nghĩa là nàng sẽ không chủ động làm, nhưng nếu hắn chủ động nàng cũng sẽ không cự tuyệt. Nhiệm vụ thứ nhất đã hoàn thành rất dễ dàng. Việc Triệu Nhã cần làm là trần truồng toàn thân, đeo quần lót lên đầu quay 1 vòng.

Nhiệm vụ thứ 2 cũng rất dễ dàng, chính là nằm trên giường mở 2 chân, để lộ âm môi ra, quay mấy chục giây, sau đó xoay người quay lỗ đít mấy chục giây. Những clip kiểu vậy mấy ngày nay cũng làm nhiều, đương nhiên chẳng khó khăn gì, chỉ là quay kỹ càng hơn 1 chút mà thôi.

Nhiệm vụ thứ 3 có độ khó cũng không cao lắm, đó là quay một đoạn clip BJ. Thường phái nữ hay cho rằng dương vật rất dơ dáy, nên thông thường không muốn dùng miệng quan hệ, nhưng nếu thật lòng yêu người đó, vì để cho đối phương cao hứng, mà cố nén làm điều đó.

Cho nên Rất Nhiều Tiền mới cho rằng 1 cô gái nếu nguyện ý BJ cho người đàn ông, mới có thể coi là thực sự yêu hắn. Dĩ nhiên, đây chỉ là đối với cô gái chưa làm vậy bao giờ thôi, đã làm qua 1 lần, thường thường sẽ làm lần 2, rồi sau đó là lần 3,4… Cứ như vậy, dù anh không yêu cầu cũng sẽ tự đi ** mút.

Triệu Nhã cũng vậy, sau khi 2 người làm tình được 7 ngày, Vương Bột không nói Triệu Nhã cũng đã chủ động BJ cho hắn trước khi ân ái, cho nên khi Vương Bột nói muốn quay clip BJ, Triệu Nhã cũng đồng ý ngay không cần đắn đo.

Sau đó là quay cảnh bài tiết, cửa tử cung … cũng rất dễ dàng thông qua. Mặc dù Triệu Nhã cứ hay nói hắn biến thái, nhưng quả thật cũng không có cự tuyệt những yêu cầu biến thái đó của hắn. Bắn tinh vào mặt và nuốt tinh dịch cũng ở Vương Bột tốn nửa tháng nài nỉ dỗ dành, cũng đã miễn cưỡng quay xong, hơn nữa, sau lần đầu tiên diễn ra tương đối khó chịu, về ssau khi Vương Bột lại muốn bắn tinh lên mặt Triệu Nhã hay muốn nàng nuốt tinh dịch vào bụng, Triệu Nhã cũng không có cự tuyệt nữa. Có mấy lần Vương Bột sắp bắn ra, Triệu Nhã còn rất chủ động đưa mặt tiến đến gần dương vật của hắn, sục cây côn thịt của hắn để tinh dịch phun lên mặt mình.

Rốt cuộc, đến nhiệm vụ cuối cùng, cũng là nhiệm vụ khó khăn nhất, đó chính là uống nước tiểu. Vương Bột vừa nói với Triệu Nhã, nàng lập tức kiên quyết cự tuyệt, có điều, hắn còn có chiêu khác. Lần này, Vương Bột cũng giống như mọi lần vậy, làm xong lại đem cây gậy thịt thả trước mặt Triệu Nhã, đã lên đỉnh xong Triệu Nhã cười nhắm mắt lại sục giúp hắn. Vương Bột đẩy tay Triệu Nhã ra, đối với việc này Triệu Nhã cũng thành thói quen, dù sao làm thế nào mới thoải mái nhất cũng chỉ có bản thân mới biết được, có lúc Vương Bột gấp gáp muốn bắn ra sẽ tự mình quay tay, cho nên nàng vừa ôm lấy eo hắn, nhẹ nhàng vuốt ve bờ mông hắn, vừa chờ đợi hắn bắn tính. Bất quá, nàng chờ đến không phải là tinh dịch, mà là nước tiểu. Triệu Nhã nghiêng đầu muốn đứng lên, nhưng đầu lại bị Vương Bột giữ chặt lại, giằng đẩy kiểu gì cũng không được, cuối cùng chỉ đành bất đắc dĩ ngồi yên chờ, cho đến khi tiểu xong, hắn mới buông nàng ra.

“Tôi ghét anh!”

Nói xong, Triệu Nhã vội vã chạy vào phòng tắm, Vương Bột cũng đi theo sát phía sau. Vừa vào trong, hắn liền ôm chặt lấy Triệu Nhã.

“Cút ngay!”

nàng giận dữ kêu lên, Vương Bột cười một tiếng, càng ôm chặt hơn, hắn vừa cười vừa kề sát tai Triệu Nhã nói:

“Nếu em thấy bực mình, vậy anh để em tiểu lại vào mặt anh được không?”

Triệu Nhã cho hắn 1 cùi chỏ, có điều, sau đó cũng không còn giận hắn nữa, xoay người lại lại ôm lấy hắn hôn hít.

Bảy ngày sau, hắn bắt đầu quay đoạn clip cuối cùng, Triệu Nhã nằm nghiêng dưới đất, đầu tựa vào bồn cầu, Vương Bột 2 chân dạng ra, đứng trước người nàng, đem dương vật chỉa ngay mặt nàng.

“Sắp rồi”

Nghe hắn nói vậy, Triệu Nhã nhắm mắt lại mở miệng ra, một dòng nước màu vàng kim từ lỗ tiểu của Vương Bột chảy vào mặt Triệu Nhã.

Hắn hơi điều chỉnh góc độ một chút, dòng nước liền chảy chính xác vào miệng Triệu Nhã. Đương nhiên, miệng nàng nhỏ như vậy nên nước tiểu không thể chảy vào hết, thực ra chảy vào miệng chỉ là số ít, phần lớn đều bắn tung tóe trên mặt nàng, một phần chảy vào bồn cầu, một phần dọc theo cái cổ trắng nõn của nàng chảy tới thân thể nàng. Chờ Vương Bột tiểu xong, Triệu Nhã mở mắt nhìn về phía ống kính hơi vươn cổ, để ống kính có thể thấy được nước tiểu trong miệng nàng, sau đó ngậm miệng lại nuốt vào bụng, khi nàng há miệng ra lại, trong bên trong đã không còn gì. Sau đó nàng nắm lấy cây côn thịt của hắn dùng miệng vệ sinh sạch sẽ. Vương Bột lúc này cũng tắt máy quay phim.

Công việc của hắn đã hoàn tất.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Phần 2: Vương Tuyết

Buổi tối, Rất Nhiều Tiền nhận được clip xong, xem qua sơ sơ, cười nhìn Vương Bột nói:

“Không kém nha, trước nói cần 1 năm, không ngờ anh chỉ dùng 9 tháng để hoàn thành đánh cuộc. Giờ lại chỉ cần 1 tháng để cô ả này nghe răm rắp lời anh. Dù tôi đưa anh 10 triệu, nhưng đúng như anh nói vậy, chỉ cần 5 triệu là đủ rồi … thậm chí cả 5 triệu còn chưa xài hết. Xem ra, anh rất biết cách tiêu tiền cho đàn bà.”

Nói xong, Rất Nhiều Tiền cũng gửi cho hắn 1 clip.

“Đây là là cô ả anh nhìn thấy lần trước, đoán chừng đây là người đàn bà đẹp nhất anh từng thấy, hahaha. Được rồi, tiếp theo là bắt đầu ván thứ 2 đi.”

Loáng sau, Rất Nhiều Tiền lại gửi đến cho Vương Bột 1 tấm hình, người phụ nữ trong hình là Vương Tuyết, là bà xã của Trần Vinh, 1 trong 5 tên bạn chí cốt của hắn, cũng là hình từ Weibo của hắn.

“Lần này độ khó gia tăng đó nha. Sao? Cần bao nhiêu tiền, bao nhiêu thời gian để giải quyết cô ta?”

Vương Tuyết cùng Triệu Nhã tuy rằng đều là tốt nghiệp đại học, nhưng Triệu Nhã chỉ là bằng cử nhân (dis, mềnh cũng cử nhân) nên chỉ có thể làm nhân viên văn thư các loại, mà Vương Tuyết là bằng thạc sĩ, hiện giờ đang ở 1 công ty đại lý bán hàng làm quản lý thương mại, chủ yếu phụ trách phần bán hàng ra bên ngoài, bất kể là thu nhập hay văn hóa đều cao hơn Triệu Nhã rất nhiều. Không chỉ có vậy, Vương Tuyết còn là một người đẹp tuyệt sắc. Trước kia đi học, cô ta luôn là người đẹp nhất nhì trường. Chính vì mọi mặt đều rất xuất sắc, nên con người cũng có chút kiêu ngạo.

Trần Vinh và Vương Tuyết là hàng xóm, từ nhỏ đã rất thích nàng. Đáng tiếc, cho dù như vậy, ban đầu hắn dùng hết tâm trí sức lực, tốn suốt 10 năm theo đuổi Vương Tuyết, cô ta cũng không thèm để ý đến hắn. Đến khi lên đại học, Vương Tuyết rất nhanh liền lui tới với 1 tay con nhà đại gia. Cho dù vậy, Trần Vinh vẫn bám sát không tha. Sau đó, tay đại gia lắm tiền kia có niềm vui mới, Trần Vinh mới nhân lúc Vương Tuyết đau đớn khổ sở nhất mà tấn công, mới bắt lại được lòng người đẹp. Hai người yêu nhau đến khi tốt nghiệp, thủy chung không rời, đến cả cãi cọ cũng chưa từng có, rốt cuộc tu thành chính quả, tốt nghiệp xong liền bước lên xe hoa. Cho đến giờ, cuộc sống hôn nhân vẫn thủy chung, hòa hợp son sắt.

Bởi vì Vương Tuyết từng bị người có tiền vứt bỏ một lần, ở trong mắt Rất Nhiều Tiền, loại đàn bà này đối với người có tiền nhất định là căm ghét đến tận xương tủy, hơn nữa tình cảm 2 vợ chồng cũng rất vững bền, cho nên mới nói là độ khó gia tăng.

“Y như cũ, 5 triệu 1 năm.”

Vương Bột sau khi suy nghĩ 1 chút, lạnh nhạt đáp.

“Xem ra anh rất có lòng tin vào mình đấy nhỉ. Được, tôi cũng không thiếu 5 triệu này, đúng quy củ, 10 triệu, 1 năm, mỗi ngày báo cáo tiến độ công tác cho tôi. Tiền tôi sẽ chuyển khoản cho anh vào ngày mai.”

“Rất Nhiều Tiền.” Thấy Rất Nhiều Tiền chuẩn bị đóng webcam, Vương Bột chợt kêu 1 tiếng.

“Còn có việc sao? Tôi đang muốn nhanh nhanh xem clip anh gửi đây. Anh cũng tranh thủ xem clip tôi gửi cho anh đi, đúng rồi, nhớ gọi Triệu Nhã coi chung, tránh lúc đó quay gãy ty đó, haha.”

“Rất Nhiều Tiền, tôi không phải người ngu. Anh khích tôi, thực tế là cũng liên quan đến chính bản thân anh đúng không?”

“Ý gì?”

Vẻ mặt của Rất Nhiều Tiền không thay đổi.

“Trên thực tế, anh lợi dụng phương pháp của tôi, để theo đuổi cô gái anh mong ước đúng không? Lần trước tôi thấy cô gái kia, chính là người anh không chiếm được trước đó?”

Nghe Vương Bột nói vậy, Rất Nhiều Tiền bật cười khẽ.

“Đúng là người thông minh. Không sai, anh đoán chính xác.”

Nói xong, gương mặt Rất Nhiều Tiền trở nên lạnh lùng.

“Lần đầu tiên thấy nàng, tôi đã thích nàng. Có điều, khi đó nàng đã có người yêu. Bất kể tôi tốn bao nhiêu tiền cho nàng, nàng cuối cùng vẫn không có lựa chọn tôi.”

Nói xong, Rất Nhiều Tiền mỉm cười.

“Ban đầu tôi chọn Triệu Nhã, chính là vì 2 người bọn họ rất giống nhau. Quả nhiên anh không để cho tôi thất vọng. Bây giờ, anh đã lấy được thứ anh muốn, mà tôi cũng có được thứ tôi muốn. Có điều, tôi còn có mong muốn khác, anh cũng thế. Cho nên, chúng ta có thể tiếp tục, đúng không? Tôi rất am hiểu kiếm tiền, nhưng không am hiểu đối phó với đàn bà. Mà anh so với tôi, lại vừa hay hoàn toàn ngược lại, anh rất am hiểu đối phó với đàn bà, nhưng không biết kiếm tiền. Cho nên, chúng ta mới kết hợp lại, bổ sung cho nhau.”

Vương Bột gật đầu nói.

“Giống như tôi suy nghĩ. Đã như vậy, thời gian 1 năm anh không cảm thấy quá dài sao?”

“Ồ? Thời gian không phải do anh định ra sao?”

“Đó là vì tiền ít. Tiền ít có cách của tiền ít. Tiền nhiều đương nhiên sẽ có cách tốt hơn. Nếu là có 10 triệu, tôi có 70% nắm chắc làm xong trong nửa năm. Nếu có 20 triệu, tôi có 50% khả năng chỉ dùng 4 tháng.”

“Vậy nếu tôi cho anh 40 triệu, anh có chắc chắn 100% chỉ cần dùng 4 tháng không?”

Thấy Vương Bột gật đầu, Rất Nhiều Tiền liền nói tiếp.

“Tốt lắm, tôi cho anh 50 triệu. Như lần trước, thắng tôi sẽ cho anh thêm 50 triệu, nếu thua, anh chỉ cần nói xin lỗi tôi là được.”

“Tôi sẽ không thua, trên thế giới này không tồn tại thứ ái tình không mua được.”

Rất Nhiều Tiền cười rất vui vẻ.

“Anh biết không, tôi thích nhất là sự tự tin này của anh!”

Chat xong, Vương Bột mở clip Rất Nhiều Tiền gửi cho mình, quả nhiên như hắn nghĩ, đẹp không thể tưởng tượng nổi. Clip không quá dài, chỉ là 1 clip thủ dâm thôi, nhưng đã để cho máu nóng sôi sục.

“Quả nhiên, người có tiềng gặp được người đẹp cũng không phải loại cấp bậc như mình thấy.”

Trải qua hơn nửa năm phát triển, hiện giờ lượng khách hàng tháng của spa đã tăng gấp đôi lúc mới khai trương, kỹ thuật viên cũng tăng gấp đôi, có điều … lượng khách hàng tháng là từ 20 người lên 40 người, mà kỹ thuật viên tăng là vì không có khách mấy, làm nhân viên tiếp khách hay kỹ thuật viên đều là ngày ngày chơi điện thoại cầm tiền lương, nên mấy nhân viên tiếp khách đều xin chuyển thành kỹ thuật viên, Vương Bột cũng đồng ý. Về phần tiếp đãi, khi nào có khách đến phiên ai người đó tiếp.

Mặc dù spa vẫn lỗ đều đều, nhưng đó không phải là vấn đề với Vương Bột, hơn nữa hắn còn tăng lương cho nhân viên và Triệu Nhã. Hiện giờ nhân viên mỗi tháng 6000, mà Triệu Nhã trực tiếp tăng đến 20.000, cộng thêm tiền điện nước, spa hàng tháng tốn hết 100.000. Mặc dù lỗ lớn, nhưng tiệm spa này đối với Vương Bột mà nói, là cực kỳ quan trọng, bất kể là hiện tại hay tương lai, tiệm spa này đều là nơi che giấu lý tưởng nhất.

Cho nên, khi Rất Nhiều Tiền chuyển thêm 10 triệu, Vương Bột liền rút ra 6 triệu mua 1 căn nhà 4 tầng, 1 hầm cùng 3 nhà để xe, trong đó diện tích mỗi tầng cũng gần 350m2. Sau đó hắn bỏ ra 2 triệu để tu sửa, qua hơn 1 tháng, tiệm spa mới khai trương.

Ngày hôm sau, Vương Bột đi mua 1 sim điện thoại, sau đó bắt đầu gọi khắp nơi tìm các công ty bán mỹ phẩm, trong 1 ngày hắn liên hệ 8 công ty, hơn nữa còn ‘vô tình’ tiết lộ mình định mua 10.000 bộ mỹ phẩm có giá 200 trở uống, 1000 bộ mỹ phẩm 1000 trở xuống, cùng các vật dụng lẻ tẻ, tổng giá trị khoảng 8 triệu, nửa năm mua 1 lần.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 2.2:
Xử lý xong 8 công ty kia, trời cũng đã tối. Vương Bột về nhà, lấy điện thoại ra, gọi điện cho Trần Vinh.

“Alo, a Vinh à.”

“A Bột đấy à, trễ thế này còn có chuyện gì thế?”

“Hai chuyện. Thứ nhất là hẹn mọi người thứ 7 này ra ngoài nhậu, việc thứ 2 là tính mượn tiểu Tuyết nhà anh 1 chút.”

“Chuyện thứ nhất không thành vấn đề. Chuyện thứ 2 … Buổi tối nay tôi muốn ân ái với tiểu Tuyết mà, thật không cho mượn được.”

“Yên chí, sáng mai tôi mới cần dùng. Không làm lỡ việc anh.”

“A à … Không cần dùng buổi tối thì dễ thôi. Tiểu Tuyết, Vương Bột gọi em này.”

Không mấy giây sau, đầu bên kia truyền đến tiếng của Vương Tuyết:

“Alo, Vương Bột à, tìm tôi có chuyện gì thế?”

“Anh tính đi mua cái xe, em không phải rất có nghiên cứu trong vụ này sao, cho nên muốn em đi giúp anh xem thôi mà.”

“À … Bình thường thì không sao, nhưng mà, ngày mai tôi có một vụ làm ăn rất lớn cần làm, thật sự không có cách nào để xin nghỉ được, thật ngại quá.”

“Ài, công việc quan trọng hơn, thôi anh tự đi cũng được.”

“Thật ngại quá!”

Cúp điện thoại, Vương Bột cũng không vì Vương Tuyết từ chối mà tức giận, ngược lại còn khẽ nhếch môi cười. Vương Tuyết từ nhỏ đã thông minh, xinh đẹp, có thể nói là từ bé đến lớn cô đều là tâm điểm chú ý của mọi cặp mắt, nên con người cô ta rất kiêu ngạo. Mặc dù đã kết hôn với Trần Vinh, bình thường khi mọi người tụ tập cô cũng đi, nhưng trên thực tế, cô ta từ trước đến giờ chưa từng đem Vương Bột cùng mấy người kia để vào mắt. Cho dù ngày mai không có việc gì, cô ta cũng sẽ tìm cớ gì đó để cự tuyệt.

Chín giờ sáng ngày hôm sau, điện thoại Vương Bột mới mua reo chuông.

“Alo, ai gọi đó?”

“Chào ngài, xin hỏi có phải là Vương tiên sinh không ạ? Tôi là quản lý kinh doanh của công ty Hâm Phát, họ Vương.”

“À vâng, xin hỏi có chuyện gì không?”

“Là thế này, tôi nghe nói ngài tính mua một ít sản phẩm làm đẹp đúng không ạ? Công ty chúng tôi là đại lý độc quyền tại H tỉnh của công ty mỹ phẩm Hana trứ danh của Hàn Quốc. Nếu thuận tiện, hi vọng ngài có thể cho biết vị trí hiện thời của ngài ở đâu, tôi hi vọng có thể gặp mặt giới thiệu cho ngài 1 ít sản phẩm của công ty mỹ phẩm Hana, chỉ mất của ngài vài phút thôi ạ. Tôi …”

“Rồi rồi. Này, cô có biết về xe cộ không?”

“À, tôi có nghiên cứu chút ít.”

“Tôi chút nữa tính ra salon mua xe. Cô đến đó gặp tôi nhé.”

Nói xong, Vương Bột cúp điện thoại. Khi hắn gần đến đích, người kia đã gọi lại.

“Vương tiên sinh, tôi đã đến, xin hỏi ngài đang ở đâu?”

“Tôi sắp đến rồi.”

“Vậy ạ, vậy tôi sẽ chờ ngài ngay ngoài cửa. Hôm nay tôi mặc một bộ màu xanh da trời, rất dễ nhận ra.”

Không tới 1 phút sau, Vương Bột đến nơi, nhìn bóng người mặc đồ màu lam kia, hắn lần nữa lạnh nhạt nhếch môi cười.

“Vương Tuyết!”

Vương Tuyết quay đầu.

“A, Vương Bột. Sao anh lại đến đây? A, anh xem trí nhớ của tôi đấy, mới tối qua anh của nói hôm nay phải đi xem xem mà.”

“Không phải em nói hôm nay có khoản làm ăn lớn sao?”

“Đúng vậy, ông chủ kia nói một hồi sẽ đến xem xe, tôi đang ở đây chờ ông ta đó.”

“A, à, à.”

Vương Bột gật đầu.

“Vậy em không cần đợi thêm nữa đâu. Nếu anh đoán không sai, ông chủ mà em đang chờ, chắc là anh đó…”

“Anh?”

Vương Tuyết lộ vẻ khiếp sợ.

Vương Bột gật đầu một cái, sau đó lấy điện thoại ra nhìn số gọi đến.

“Không sai, chắc là vừa rồi em dùng số công ty gọi phải không, nên không thấy hiện tên em trong đây. Mà trùng hợp anh gần đây cũng có rất nhiều người tìm cách liên hệ, cho nên anh phải mua 1 sim chuyên dùng trong công việc.”

“…., anh muốn mua 4 triệu tiền mỹ phẩm?”

Vương Tuyết không tin lắm hỏi lại một câu.

Vương Bột gật đầu nói.

“Đúng vậy, em cũng không phải không biết, cô anh mở 1 tiệm spa, nhờ anh tạm thời trông giúp. Triệu Nhã chính là quản lý tiệm đó. Mấy hôm trước, cô anh có nói với anh phải mở rộng hơn. Anh bây giờ đã trùng tu xong hơn nửa, nằm ngay mặt tiền đường Nguyên Giang đó. Anh đi mua mỹ phẩm cho tiệm spa mới dùng.”

“Đường Nguyên Giang… Cái tiệm spa 4 tầng không tính hầm đó là cô của anh mở sao?”

“Ừ, sau này chỗ đó chính là tiệm chính. Không chỉ có vậy, cô anh còn tính ở đường Nghênh Tân cũng mở 1 chi nhánh, đang bảo anh đi tìm địa điểm.”

Nói xong, 2 người cũng đi vào salon xe.

“Anh trước giờ chẳng hứng thú gì với xe cộ cả, nhưng bà cô anh vì muốn anh có thể diện mà đi gặp gỡ khách hàng, nên nhất quyết bắt anh phải đi mua 1 cái xe tốt một chút để đi.”

“Vương Bột, anh định mua xe cấp bậc kiểu gì?”

“Đã định gì đâu, mình đi dạo dạo xem trước đi.”

“Ok.”

Vương Tuyết vì Vương Bột chọn 9 kiểu xe giá chừng 300k đến 500k, kết quả đều bị Vương Bột Pass hết.

“Có mấy khi đi mua xe, đã mua phải mua xịn một chút. Chúng ta đến khu xe 1 triệu trở lên xem đi.”

Hai người đi vào khu vực xe hạng sang, mặc dù Vương Tuyết rất khắc chế, nhưng quả thật cô luôn lơ đãng đưa ánh mắt rơi vào chiếc Lamborgini thể thao màu bạc. Chiếc xe này cũng là chiếc đắt nhất, hào nhoáng nhất trong salon. Hai người nhìn thêm vài chiếc, rồi Vương Bột dẫn Vương Tuyết đến thẳng chỗ chiếc Lamborgini

“Đây là phiên bản xe Lamborgini viên đạn bạc, số lượng hạn chế. Phong cách lộng lẫy mà không phô trương, dáng xe hình viên đạn, giá chỉ có 7,3 triệu, là lựa chọn đầu tiên của những người thành đạt. Nếu hôm nay ngài thanh toán hết 100%, chúng tôi sẽ cho ngài mức giảm giá ưu đãi nhất, chỉ còn 7 triệu. Bảo hiểm và bảng số xe các loại, chúng tôi sẽ thay ngài xử lý.”

Vương Bột gật đầu, quay sang Vương Tuyết hỏi:

“Em thấy sao?”

Vương Tuyết ngẩn người rồi đáp:

“Kiểu dáng rất đẹp, có điều hơi mắc.”

“Mắc một chút không sao cả, chỉ cần lái thấy thoải mái là được.”

Nói xong, Vương Bột vỗ chiếc Lamborgini trước mặt.

“Quyết định chọn xe này đi. Bây giờ lái đi ngay được không?”

“Trả tiền xong, ngài có thể lái đi ngay. Khi nào xe mới về, chúng tôi sẽ gọi cho ngài.”

Hai người ra ngoài cửa, chẳng mấy chốc đã có tài xế đem xe lái ra trước mặt 2 người. Vương Bột nhìn Vương Tuyết hỏi:

“Chút nữa em có việc gì không?”

Vương Tuyết cười đáp:

“Nhiệm vụ duy nhất trong hôm nay của tôi là ký được hợp đồng với anh.”

“Cha cha, nói thật anh chẳng hiểu quái gì về mỹ phẩm cả, vốn định là chọn đại 1 công ty mà mua, vừa hay công ty của em bán, vậy thì mua của em thôi.”

“Nếu vậy thật cảm ơn anh!”

“Có cái gì mà cảm ơn, bạn bè cả, đương nhiên ưu tiên hơn.”

Vương Bột kéo cửa xe, ra dấu mời.

“Nếu em không có chuyện gì, anh cũng có chút chuyện tính nhờ em.”

Vương Tuyết ngồi vào ghế phó lái, Vương Bột sang bên kia xe, Vương Tuyết mở cửa xe giúp hắn. Đợi hắn ngồi xong, Vương Tuyết hỏi:

“Giúp anh chuyện gì thế?”

“Có xe rồi thì phải có quần áo chứ. Anh tính đi mua vài bộ đàng hoàng chút để mặc, bằng không cứ mặc thế này đi ra đường người ta lại tưởng xe này là anh ăn trộm. Anh nhờ em đứng dưới góc độ nữ giới chọn cho anh vài bộ đồ.”

“À, chuyện này thì không vấn đề.”

Vương Tuyết đeo dây an toàn xong, nói tiếp:

“Tôi biết mấy tiệm quần áo được lắm, chúng ta có thể đi xem một chút.”

Xe dần dần chuyển bánh, nhịp tim thình thịch của Vương Bột cũng dần bình thường trở lại. Nói thật, hắn cũng không ngờ kế sách đầu tiên vậy mà đã thành công.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 2.3:
Thực ra, hắn sớm biết công ty của Vương Tuyết bán mỹ phẩm. Sở dĩ hôm qua hắn đi 8 công ty khác, mục đích là để công ty của Vương Tuyết biết có 1 khách hàng đang tìm mua mỹ phẩm số lượng lớn. Doanh số năm ngoái của công ty Vương Tuyết hắn đã xem qua, khoảng 400 triệu, một lần mua hàng 4 triệu tương đương với 1% doanh số. Quá nhiều, giám đốc công ty sẽ ra mặt tìm hắn đàm phán, quá ít, công ty không coi trọng. 1%, nằm đúng giữa khoảng đó, vừa cần công ty coi trọng, nhưng không cần thiết đến độ ông chủ trực tiếp đến. Vậy thì ai sẽ ra mặt, không cần phải đoán, chắc chắn chính là Vương Tuyết, quản lý bán hàng rồi. Số lượng lớn như vậy, hơn nữa rất có thể là một vụ làm ăn lâu dài, để nhân viên quèn đi tiếp không phải là khinh thường người ta sao?

Mà Vương Bột sở dĩ không trực tiếp tìm Vương Tuyết, nói cho cô biết mình đang cần mua số lượng lớn như vậy, cũng do 2 nguyên nhân. Thứ nhất là cầu người không bằng để người cầu mình, nếu hắn gặp thẳng Vương Tuyết, Vương Tuyết biết vụ làm ăn này chắc chắn thành công, cho dù vẫn nhiệt tình, cũng sẽ không quá để ý đến. Thứ tùy tiện có thể lấy được, không mấy ai quý trọng. Mà để cho Vương Tuyết cầu ngược lại hắn, lại khác hẳn, lúc đó ra điều kiện mới càng dễ dàng, mà đối phương cũng càng dễ dàng đồng ý hơn.

Thứ 2, nếu Vương Bột chủ động tìm gặp Vương Tuyết, sau này nếu muốn tìm cớ tiến thêm 1 bước, bất kể là Vương Tuyết hay Trần Vinh cũng sẽ cho rằng hắn có ý đồ gì. Một khi đối phương sinh ra tâm lý đề phòng, muốn tiến hành kế hoạch gì, căn bản là rất khó thành công. Cho nên Vương Bột không đi gặp Vương Tuyết, thậm chí còn không chủ động tìm đến công ty cô, mà lựa chọn loại phương thức đường vòng tốn công tốn sức này. Kế hoạch này nguy hiểm ở chỗ, chưa chắc bên công ty Vương Tuyết có biết tin này không. Rõ ràng, bọn họ biết tin, hơn nữa còn đúng là phái Vương Tuyết đi đàm phán.

Trừ những cái này ra, qua tiếp xúc trước đây, Vương Bột còn phát hiện rất nhiều thứ ở Vương Tuyết. Ví dụ, Vương Tuyết tuy rằng trước đây bị một tên con nhà giàu bỏ rơi, hơn nữa còn cưới Trần Vinh, nhưng vốn đã trải qua cuộc sống giàu sang, cô vẫn hướng tới cuộc sống nhung lụa huy hoàng đó, chỉ là vì do bị lừa gạt về tình cảm, khiến cô không dám theo đuổi cuộc sống như vậy mà thôi.

Lái xe hơn nửa giờ, mới đến một khu chuyên bán trang phục hạng sang. Trong 2 giờ sau đó, Vương Tuyết dẫn Vương Bột đi dạo qua mấy tiệm đồ nam, mà hắn cũng mua mười bộ mà Vương Tuyết khen rất dễ nhìn. Mặc dù chỉ là 10 bộ, nhưng cũng tiêu tốn hết 160 ngàn. Nhưng không thể không nói, vừa đổi lại những bộ này, khí chất của Vương Bột cũng biến hóa long trời lở đất, lại còn lái 1 con Lamborgini, trông hắn hiển nhiên như một ông chủ trẻ thành công vậy.

Sau đó, 2 người lại lái xe đến một cao ốc thương mại, lên lầu cuối chuyên bán đồng hồ đeo tay nam. Vương Tuyết chọn giúp Vương Bột vài loại đồng hồ giá ước chừng mấy chục ngàn, nhưng hắn cuối cùng lại mua 1 cái đồng hồ hơn 3 triệu. Khi Vương Bột trả tiền rồi đeo lên tay chiếc đồng hồ ấy, Vương Tuyết đều có chút sững sờ.

“Nói thật, trước anh chẳng đến đây bao giờ, không ngờ ở đây họ còn bán đồ trang sức nữa.”

“Đúng vậy, có điều, hàng ở đây rất đắt, cho nên thường thì cũng chẳng có khách mấy. Nghe nói nhân viên bán hàng ở đây, chỉ cần bán được 1 món, riêng tiền hoa hồng đã đủ xài cả tháng.”

Vương Tuyết vừa nói xong, Vương Bột đã cười xoay người đứng trước 1 cái quầy. Nhân viên bán hàng giống như ngồi tên lửa bay ngay đến trước mặt hắn, dùng nụ cười ngọt ngào nhất của mình nói:

“Tiên sinh, ở đây chúng tôi chuyên bán các đồ trang sức bằng kim cương, giá cả hợp lý, mỗi viên kim cương đều có giấy chứng nhận, bảo đảm hàng thật.”

Nói xong, nhân viên bán hàng lấy ngay ra 1 dây chuyền kim cương:

“Cái dây chuyền kim cương này gồm có 58 viên kim cương nhỏ 0.8 carat cùng 1 viên lớn tạo thành, được xâu bằng bạch kim. Viên kim cương lớn ở giữa 3.2 carat, được chế tác tinh xảo, không pha tạp không tỳ vết. Rất nhiều người cả đời cũng chưa từng được thấy 1 viên nào như vậy. Tôi dám lấy mạng mình để bảo đảm, trên thế giới này không người phụ nữ nào có thể thoát khỏi sự cám dỗ của nó. Không tin ngài cứ thử cho chị nhà đeo thử, bảo đảm đã đeo là không muốn tháo xuống.”

Vương Bột cầm dây chuyền nhìn một chút.

“Em đeo thử xem.”

Lúc Vương Tuyết còn muốn mở miệng nói gì thêm, Vương Bột nói thêm.

“Đeo thử cũng không bị tính phí mà, em đeo thử xem sao đi.”

Nói xong, hắn đem dây chuyền đưa cho Vương Tuyết. Người bán hàng đứng cạnh cũng ra sức gật đầu:

“Đúng đúng, mang thử không có tính tiền gì cả ạ.”

Vương Tuyết gật đầu, thấy Vương Bột cũng không có ý đeo giúp mình, đành tự cầm lấy đeo. Nhân viên bán hàng vội vàng mang gương đến, để cho Vương Tuyết nhìn. Đừng nói là dây chuyền kim cương, dù là 3 triệu, để trong tay, dù biết rằng không phải là của mình, khi phải đưa cho người khác, ai cũng cảm thấy đau lòng, huống chi sợi dây chuyền này còn rực rỡ lóa mắt đến vậy.

Vương Tuyết ngắm nhìn rất lâu, mới tháo dây chuyền xuống, đưa trả lại cho người bán hàng. Vương Bột búng tay 1 cái, nói:

“Cái này được đó, gói lại cho tôi.”

“A… vâng vâng tôi gói ngay.”

Sau đó Vương Bột lại chỉ một dây chuyền đá quý.

“Cái này cũng lấy xuống cho tôi xem chút.”

Sợi dây chuyền này vẫn để Vương Tuyết đeo thử. Đáng tiếc, dây chuyền rất đẹp, nhưng quần áo của Vương Tuyết lại không ra sao. Vương Bột giơ tay lên sờ viên đá quý trên cổ Vương Tuyết, lúc hắn giơ tay lên, cô theo phản xạ định gạt ra, thấy hắn chỉ là sờ viên đá, mới không làm tiếp, nhưng tay vẫn không hạ xuống.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
“Em biết không, nghe kể từ rất lâu trước, 1 vị dũng sĩ bị sóng biển cuốn vào trong biển rộng, con gái vua thủy tề không đành lòng để chàng chết đuối, bèn cứu lấy tính mạng của chàng. Sau đó, con gái vua thủy tề cùng dũng sĩ yêu nhau. Hai người sống hạnh phúc bên nhau được mấy năm, chàng chợt muốn trở về quê hương thăm người nhà, bèn tạm biệt nàng quay trở về đất liền. Nhưng mà, số mệnh thật tàn khốc, quê hương chàng dũng sĩ đang gặp phải ngọn lửa chiến tranh, để chống lại quân xâm lược, chàng lại cầm vũ khí lên chiến đấu với kẻ thù. Nhưng khi sắp giành được thắng lợi, chàng lại gục chết nơi chiến trường, vĩnh viễn không thể quay về biển cả, nơi người yêu chàng vẫn mòn mỏi đợi chờ. Nàng chờ mãi, chờ mãi, mỗi khi trăng lên, nàng lại ngồi trên mỏm đá nhìn về phía đất liền rơi nước mắt nhớ thương, những giọt nước mắt của nàng rơi xuống, liền biến thành những viên đá quý như thế này đó.”

“Thật à?”

Vương Tuyết cũng sờ viên đá trên cổ. Vương Bột nghĩ thầm:

“Đương nhiên là giả, tốn của tôi 1 ngày trời để bịa đó.”

Tay bán hàng rất biết đưa đẩy, lập tức nói theo:

“Thật, là thật đó, không nghĩ tới ngài không chỉ có ánh mắt, có thưởng thức, lại còn bác học đa tài nữa…”

“Sợi này cũng bao lại cho tôi đi.”

“Xong ngay ạ…”

Hai dây chuyền, dây kim cương 3,28 triệu, dây đá quý 3,07 triệu. Đây cũng là 2 món trang sức đắt nhất ở đây. Vương Bột lại mua 1 đôi vòng tay nạm kim cương 300k, vòng chân 400k, 10 sợi hơn 100k dây chuyền. Lúc 2 người rời khu bán trang sức, Vương Tuyết rốt cuộc không nhịn được tò mò hỏi hắn:

“Mua nhiều đồ trang sức như vậy làm gì thế?”

Vương Bột thầm thở phào. Nếu Vương Tuyết không hỏi hắn cũng sẽ phải tìm cớ để nói cho cô nghe, nhưng nếu là do đối phương hỏi, sự rung động sẽ lớn hơn hắn chủ động nói nhiều, hơn nữa càng có thể ẩn núp ý đồ thật của mình. Cái này cũng giống như khi đi lừa đảo vậy, chủ động đi lừa người khác, như vậy không phải phương thức tốt, hơn nữa rất dễ bị phát giác. Kiểu lừa đảo vĩnh viễn không bị phát giác, không đi lừa người khác, mà để cho người ta chủ động đến để mình lừa. Vì vậy, Vương Bột cố kìm nhịp đập thình thịch của buồng tim, ra vẻ lơ đãng nói:

“Mua cho mấy cô kỹ thuật viên trong spa đó mà, ngày thường mọi người làm việc cũng rất vất vả, cho nên mua ít quà để khen thưởng cho họ.”

“Anh đối xử với nhân viên thật là tốt. Ông sếp của tôi nếu có thể bằng nửa anh thì tốt rồi.”

Vương Bột cười xòa nói:

“Tiền đều do họ kiếm cho anh cả, cho lại họ một ít không phải là bình thường hay sao?”

“Haizz, thật hi vọng mọi ông sếp trên đời đều nghĩ giống như anh. A…thoáng cái đã trưa mất rồi, tôi mời anh ăn cơm nhé!”

Vương Bột không quan tâm đáp:

“Được, có điều để anh mời em đi. Không phải vợ chồng, thì không bao giờ để phụ nữ trả tiền. Hơn nữa em với thằng Vinh thu nhập cũng không cao, tiết kiệm được nhiêu hay bấy nhiêu.”

Vương Tuyết nhoẻn miệng cười:

“Không sao mà, lấy hóa đơn về là công ty thanh toán lại cho mà.”

“Nhưng mà anh muốn đến Đế Vương ăn cơm. Nghe người ta nói chỗ đó rất đẳng cấp, nhưng trước giờ vẫn chưa có dịp ghé qua. Trước kia dù có tiền cũng ngại không dám vào, giờ vừa có xe, có quần áo lại còn có hot girl đi cùng, anh cuối cùng cũng có cơ hội vào thử.”

Vương Tuyết ngẩn người. Giá đồ ăn ở Đế Vương cũng giống như tên vậy, một bữa ăn bình thường cũng phải 10k là ít, sếp của cô chịu ký thanh toán mới lạ.

“Quen nhau lâu vậy rồi, còn chưa từng mời em ăn lần nào, thôi cứ để anh trả đi. Lúc ăn cơm tiện thể ký hợp đồng, lúc về còn có cái báo cáo cho sếp nữa chứ. Thằng Vinh nếu không bận gì, em cũng gọi nó đến đây luôn đi.”

Vương Tuyết rất tùy ý đáp:

“Không cần đâu, anh ấy công việc bận lắm, bình thường không xin nghỉ được. Thứ 7 này không phải hẹn nhau rồi sao, cũng không cần gấp vậy.”

“Vấn đề là có 2 đứa mình đi thôi không hay lắm.”

“Hì hì, anh cả nghĩ quá đó.”

Không phải Vương Bột nghĩ quá nhiều, mà là Vương Tuyết nghĩ quá ít. Nhà hàng Đế Vương cách chỗ Trần Vinh làm rất xa, đi taxi chắc cả tiếng, chứ đừng nói là xe buýt. Hôm nay lại không phải là ngày nghỉ, đâu thể nào chỉ vì 1 bữa trưa liền nghỉ làm luôn được. Cho dù Trần Vinh chịu, thì lão sếp keo kiệt của anh ta cũng không cho.

“Đây hình như không phải đường đến Đế Vương mà?”

Vương Tuyết cũng từng đi nhà hàng này, dĩ nhiên biết đường.

“Đương nhiên không phải. Anh muốn đi trung tâm thương mại, chọn mua cho em mấy bộ đồ.”

Vương Tuyết ngẫm nghĩ một lúc, sau đó mới khẽ khàng nói:

“Cái này sao được hả anh?”

Vương Bột nghe xong vui vẻ đáp:

“Có gì mà được hay không được, đâu phải là cho em luôn đâu, chẳng qua mua cho em mượn mặc 1 lúc, ăn xong cởi trả lại anh là được rồi. Anh đang kinh doanh bán hàng trên mạng, đến lúc đó bán lại là được.”

Vương Tuyết nghe xong lộ vẻ dở khóc dở cười, sau đó bật cười lớn che dấu sự bối rối của mình. Vương Tuyết dáng dấp vô cùng xinh đẹp, da thịt trắng trẻo, chân dài, đường cong mỹ miều, gương mặt cũng rất tinh xảo, có thể nói, ở trên người cô rất khó có thể tìm được khuyết điểm nào. Cho nên, dù đã kết hôn rồi, nhưng vẫn còn có rất nhiều người mê đắm nhan sắc của cô, nhất là cô lại làm quản lý bán hàng, nên thường thường có rất nhiều người muốn chơi tình 1 đêm với cô, số quà tặng cho cô chắc chắn cũng chẳng ít. Vậy mà chưa thấy cô từng cùng ai tình 1 đêm cả. Cho nên, đối phó với loại phụ nữ này, anh có cho bao nhiêu quà cáp hơn nữa cũng vô dụng. Hoặc là cô ta không chịu nhận, hoặc là nhận rồi coi như hiến chùa. Vì vậy, muốn tóm được cô ả, thì phải làm hoàn toàn ngược lại, để cho cô ta thấy được, sờ được, cầm được, nhưng lại không cho cô ta có được. Thứ đã lấy được rồi, không ai quý trọng nó. Chỉ có thứ không có được, mới ghi tạc ở trong lòng.

Vương Bột dẫn Vương Tuyết đến tiệm làm tóc cao cấp nhất thành phố để làm tóc, sau đó tốn 3000 để trang điểm cho cô, sau đó mới dẫn cô đi mua 1 bộ lễ phục giá 40k, đồng thời mua thêm 1 đôi giày cao gót 10k, cho cô mượn đeo dây chuyền đá quý. Đổi kiểu tóc, đổi quần áo, đeo dây chuyền, đừng nói là Vương Bột, đến bản thân Vương Tuyết khi đứng trước gương, đều bị bản thân làm chấn động không nói nên lời.

Một lúc lâu sau, cô mới rì rầm nhủ:

“Đây là mình thật sao?”

“Nếu anh không đoán sai, đúng là em đó.”
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 2.4:
Vương Bột dẫn Vương Tuyết đến nhà hàng Đế Vương, vốn nói là mời ăn trưa, nhưng mua sắm trang điểm cho Vương Tuyết xong đã là giờ ăn tối. Mặc dù Đế Vương giá cả rất đắt, nhưng khách vẫn rất nhiều, rất nhiều người vì làm ăn, hay xây quan hệ, đều chọn Đế Vương làm nơi mời khách. Cho nên khi 2 người đến nơi, đã có nhiều khách đi xe đến, thành đoàn kết đội đi vào trong, trong đó không thiếu xe sang, cũng không thiếu chân dài làm bạn, mà công tử nhà giàu trẻ tuổi đẹp trai cũng có khối người. Nhưng mà, khi Vương Bột xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều đổ trên người hắn cùng Vương Tuyết, bởi vì hắn có tất cả những đặc điểm trên, hơn nữa đều là tốt nhất.

Phục vụ không nói hai lời, chạy ngay đến giúp hắn lái xe đến chỗ đậu, cũng không cần Vương Bột lên tiếng, Vương Tuyết liền rất tự nhiên khoác cánh tay hắn đi vào.

Một bữa cơm, 70k NDT. Thực đơn nói là các món gì đó trong Mãn Hán toàn tịch, dáng vẻ rất dễ nhìn, nhưng mùi vị lại chẳng thấy có gì khác biệt hơn chỗ khác. Khi ăn dáng vẻ Vương Tuyết rất nhã nhặn, dù là không phải ăn cơm Tây, cô vẫn nhỏ nhẹ từng miếng từng miếng ăn. Trong lúc ăn, Vương Bột ký hợp đồng mua hàng. Ăn cơm xong, 2 người đến một chỗ bán quần áo, Vương Bột xóa tan mọi ảo tưởng của Vương Tuyết, đem tất cả mọi thứ đều thu về.

“Haizzz, không biết người nào có được may mắn sở hữu 2 món trang sức này.”

“Dây chuyền đá quý là mua cho cô anh, bà ấy thích đá quý. Còn dây kim cương anh mua cho Triệu Nhã.”

“Triệu Nhã?”

Vương Bột gật đầu, rất tùy ý đem dây chuyền kim cương để lại vào túi.

“Cô ấy là chiến tướng số 1 của anh, tương lai của anh toàn hi vọng vào cô ấy cả, đương nhiên không thể bạc đãi được. 3 triệu thôi mà, đối với rất nhiều người đó chính là một số tiền lớn, nhưng cũng với rất nhiều người, nó chả là gì. Đúng rồi, nếu như có thể, đừng nói cho đám Trần Vinh biết anh có tiền.”

“Tại sao?”

“Bởi vì anh với bọn nó là bạn bè thân thiết nhất, nếu bọn nó biết anh có tiền như vậy, tình bạn giữa bọn anh sẽ biến chất.”

“Ừ, tôi hiểu mà.”

Thật ra là, để cho bọn họ không sinh lòng phòng bị. Lưu Phong vẫn cho là Vương Bột không có tiền gì, nên mới không sợ bà xã cặp bồ bên ngoài. Nếu như để cho hắn biết Vương Bột có nhiều tiền như vậy, khẳng định sẽ không để cho Triệu Nhã làm ở spa tiếp.

Tạm biệt Vương Tuyết, ngày hôm sau khi ghé spa, Vương Bột đem những đồ trang sức hôm qua mua được phát cho đám nhân viên. Khi Triệu Nhã nghe nói món dây chuyền giá 3 triệu kia là mua cho mình, suýt chút nữa nghẹt thở mà chết. Thấy Triệu Nhã vui sướng, Vương Bột cũng thật cao hứng. Áo không bằng mới, người không bằng cũ. Người ta chịu vì mình bỏ ra nhiều như vậy, mình chịu chi chút cũng là đáng giá. Hơn nữa, hắn cũng không phải tốn không. Để cảm ơn hắn, Triệu Nhã còn chịu cùng hắn chơi 1 trò kích thích: Khi đang làm tình, vừa để cho Vương Bột nhấp vào nàng vừa gọi điện buôn với Lưu Phong. Đáng tiếc, trò chuyện không mấy phút, bên kia đầu dây bận việc nên cúp máy.

Đương nhiên sợi dây chuyền này Triệu Nhã không mang về, mà gửi ở ngân hàng. Mà vòng tay cùng kiềng chân nàng thật ra cũng có đeo, nhưng chỉ là khi đi làm hoặc khi ân ái với Vương Bột mà thôi, vì Vương Bột thấy khi nàng toàn thân trần trụi, đeo những thứ đó sẽ càng trở nên quyến rũ hấp dẫn hơn.

Ba ngày sau, Vương Tuyết đưa mỹ phẩm đến chỗ Vương Bột giao hàng.

Triệu Nhã mặc dù không đeo dây chuyền, nhưng lại đeo 2 cái vòng tay, lấp loáng lóa mắt Vương Tuyết thật lâu, thật lâu …

Hai người vốn cũng quen biết, mặc dù số lần gặp mặt cũng không nhiều, nhưng cũng coi như là bạn bè. Giao xong hàng đã đến buổi trưa, Triệu Nhã bèn mời mọc Vương Tuyết cùng đi ăn cơm. Lúc ăn cơm, các cô nhân viên đều chọn những món đắt tiền nhất, trong khi Vương Tuyết chỉ chọn vài món giá tàm tạm mà thôi.

“Một tháng mấy bạn kiếm được bao nhiêu vậy?”

Lúc tán gẫu, Vương Tuyết hỏi 1 cô nhân viên.

“Không tính % thêm, trừ hết bảo hiểm, được 6000.”

“Triệu Nhã, còn cô thế nào? Cô làm quản lý, lương chắc là cao lắm.”

“Cũng chẳng có bao nhiêu đâu, chỉ cao hơn mấy cổ một chút thôi.”

Nhìn vẻ ậm à ậm ù của Triệu Nhã, kẻ ngu cũng biết được rằng không chỉ là một chút, chỉ là vì đoàn kết trong tiệm, nên ngại không nói ra mà thôi.

“Sao chỉ hỏi bọn tôi vậy? Cô làm quản lý tiêu thụ, một tháng thu nhập chắc là rất nhiều đúng không?”

Vương Tuyết lắc đầu:

“Chủ yếu dựa vào hoa hồng, chứ lương chỉ xấp xỉ mấy cô thôi.”

Thật ra, nếu như không tính hoa hồng, lương của cô chỉ hơn 4000, mà hoa hồng cũng đâu phải dễ kiếm. Hợp đồng lớn, dễ đàm phán toàn là sếp tự ra mặt.

Bán lẻ, có nhân viên bán hàng. Cho nên đến phiên cô cũng chẳng nhiều. Hơn nữa thường thường khách hàng sau nhiều lần ký hợp đồng lại không có cách nào từ trên thân thể cô kiếm chác được chút gì, sẽ ký hợp đồng với sếp của cô, hoa hồng sẽ không tính cho cô. Vì vậy Vương Tuyết chỉ có thể không ngừng kiếm đơn hàng mới có thể kiếm được tiền. Dù vậy, như hợp đồng với Vương Bột có giá 4 triệu, hoa hồng cô kiếm được cũng chỉ là 4000 mà thôi.Dĩ nhiên, lần này hoa hồng cô còn được thêm 4000 nữa, có điều không phải do sếp tự nhiên tốt bụng, mà là vì cô quen biết với Vương Bột, có thể nói là nể mặt Vương Bột, sếp mới chịu cho nàng thêm 4000 nữa.

Tối thứ 6, Vương Bột đi cùng với 5 gã bạn thân đều đã có gấu đi ăn đồ nướng. Khi ngồi ăn, Triệu Nhã cùng Vương Tuyết đối xử với Vương Bột giống như mọi người, không nhiệt tình, cũng không lạnh nhạt, mà Vương Bột cũng vây.

Dù sao, loại chuyện này vẫn là ở chỗ an toàn len lén tiến hành tốt hơn, nếu cứ thật quang minh chính đại, khó bảo đảm không bị ai thấy được.

“Vương Bột! Đã 7 ngày. Anh cứ im ru như vậy thì không tốt lắm đâu.”

Vương Bột búng tay nói:

“Việc này đâu phải là cơ hội kinh doanh, anh không nắm lấy người khác sẽ cướp mất. Đừng nói 7 ngày, dù là để đó 1 tháng cô ta cũng vẫn ở yên đó sao, đâu chạy đi đâu đâu mà sợ.”

“Nhưng anh chỉ định cho mình có 4 tháng mà thôi. Một tháng đã là 1/4 rồi.”

“Anh làm ăn rất giỏi, nhưng đối phó với đàn bà, anh chưa chắc chuyên nghiệp bằng tôi.”

“Nếu cần, tôi có thể tăng tiền cược. Thành công việc này đối với tôi mà nói, quan trọng hơn việc cá cược với anh. Hơn nữa, như đã nói, tiền không là vấn đề.

Chỉ cần anh có thể chứng minh phương pháp của anh có thể thành công, nhiều tiền hơn nữa cũng là chuyện nhỏ.”

“Ha ha, không cần. Anh cần chỉ là chuẩn bị phần thua cuộc 50 triệu kia là được.”

Một thợ săn ưu tú, thứ không thiếu nhất chính là kiên nhẫn, anh ta nhất định phải kiên nhẫn hơn con mồi. Bởi vì, con mồi luôn cẩn thận và giảo hoạt, cho dù miếng mồi ngon lành đến mấy, cũng không có con mồi nào ngu đến mức dễ dàng đâm đầu vào lưới, nhất là loại đàn bà đẹp như Vương Tuyết. Bọn họ luôn có một sự tự tin không nhỏ về bản thân mình, thường thường cho rằng mỗi một việc mà những kẻ khác phái xung quanh làm đều là nhằm vào mình, và loại trực giác này lại thường là đúng.

Cho dù Vương Bột đã làm hết sức cẩn thận, nhưng cũng không thể tránh được đối phương sẽ sinh ra ý nghĩ đó. Mà hắn, nhất định phải để cho đối phương bỏ đi ý nghĩ đó. Chờ đợi, chính là phương pháp tốt nhất. Dĩ nhiên, nếu trong tay hắn có mấy chục tỷ có thể tùy ý chi phối, đương nhiên cũng chẳng việc quái gì làm cái gì chờ đợi, mạnh mẽ chèn ép, đó mới là biện pháp đơn giản nhất.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 2.5:
Mặc dù đang trong lúc chờ đợi, Vương Bột cũng còn có việc khác phải làm, hắn phải chuẩn bị sẵn sàng cho nhiệm vụ kế tiếp. Mà hắn cũng đã có những ý tưởng đầu tiên.

Ngày hôm sau, lúc sắp tan việc, Vương Bột gọi các kỹ thuật viên ở lại.

“Là vầy, kêu mọi người ở lại cũng không có việc gì, chỉ là tôi muốn làm một ít bảo dưỡng, muốn hỏi xem có ai làm cho tôi không?”

“Dĩ nhiên là không thành vấn đề, cấm nam giới là quy định với người ngoài, người mình dĩ nhiên là không sao.”

Điều này giống như khi sếp hỏi anh có đồng ý làm thêm giờ hay không vậy, bất kể đồng ý hay không đều phải nói là đồng ý.

“Dĩ nhiên, đã làm tôi phải làm cái đắt nhất, loại 10k đó. Mà không phải làm không công, % vẫn chia đủ.”

Nghe Vương Bột nói xong, đám kỹ sư làm đẹp vẫn chẳng biểu lộ gì, vẫn y như cũ, thậm chí sắc mặt càng nghiêm túc hơn. Điều này cũng nằm trong dự đoán của Vương Bột, lúc này ai hưng phấn kêu lên, đó là kẻ thiểu năng. Vương Bột không đặc biệt chọn ai, mà rút thăm chọn. Người bị rút trúng ở lại, còn lại về nhà.

Dịch vụ giá 10k phải tốn hết 6h. Khi vào phòng, Vương Bột cởi hết quần áo nằm dài ra giường. Thực ra, làm spa với massage giống nhau, tính tùy hứng rất cao, thường là nghĩ đến đâu làm đến đó, cho nên dù là chưa từng làm, nhưng cũng biết đại khái nên làm thế nào.

Hai tiếng sau, toàn thân trên dưới của Vương Bột đã được đấm bóp 2 lần, mà cây gậy thịt của hắn cũng đã nhổng lên từ bao giờ. Cô nhân viên kia cũng thấy, nhưng không nói gì. Để tránh kích thích Vương Bột thêm, cô nàng ngay cả massage đùi và bụng cũng bỏ qua. Có điều, khi sắp lên đỉnh, đâu phải anh không muốn bắn là được đâu.

“Massage cậu nhỏ của tôi đi.”

Vương Bột thấy cũng đã đủ độ, cũng không hề e dè đối phương, nói thẳng yêu cầu của mình. Cô nhân viên lắc đầu, Vương Bột không nói thêm một lời thừa thãi:

“Không chịu thì thôi, cô đi đi.”

Cô nhân viên nghe vậy ngẩn cả người, Vương Bột lại vui vẻ nói:

“Tôi không bảo là khai trừ cô, tôi nói là cô có thể tan việc rồi.”

“Nhưng mà còn chưa làm xong mà.”

“Cái quan trọng nhất không làm, mấy cái khác có làm hay không cũng chẳng sao, yên tâm, chẳng mất phí của cô đâu mà sợ.”

Nói xong, Vương Bột khoác áo choàng tắm lên người đi ra ngoài. Sau đó mấy ngày, Vương Tuyết vẫn không có tin tức gì, mà Vương Bột cũng chẳng thèm để ý đến cô, cứ tiếp tục kế hoạch của mình. Tan việc ngày thứ 2, giống như hôm trước, lại rút thăm.

“Số 8 ở lại.”

Giống như hôm qua, làm được 1 giờ, Vương Bột lại đưa ra yêu cầu cũ. Đối phương cũng không đồng ý, mà Vương Bột cũng không nói gì thêm, nhưng lần này hắn bắt cô phải làm đủ 6h. Liên tục 10 ngày, các cô nhân viên đều lần lượt làm cho hắn, nhưng mỗi lần Vương Bột nói ra yêu cầu, đều không có ai đồng ý, mà cứ qua hôm sau, thăm số của người nhân viên đó sẽ bị bỏ ra, nhưng riêng thăm số 8 hắn vẫn để lại, hơn nữa, mỗi lần làm spa hắn đều bắt làm đủ 6h. Khi hộp thăm chỉ còn lại số 8, hắn cũng không bỏ ra, buổi tối hàng ngày vẫn yêu cầu số 8 ở lại mà thôi. Cứ liên tục 3 hôm như vậy …

“Ông chủ, em cũng không có đồng ý giúp anh làm … làm cái đó, sao anh lại cứ giữ em lại làm gì?”

Vương Bột nhìn cô cười đáp:

“Vì thật sự anh cũng cần spa mà, số của em hên, nên giữ em lại thôi.”

Số 8 rõ ràng không tin, bởi vì cách làm của Vương Bột dù kẻ ngu cũng biết tại sao.

“Anh bình thời là ông chủ của em, nhưng lúc này là khách của em. Em có thể tiếp anh, cũng có thể không tiếp đãi anh. Đương nhiên, nếu như em không chịu chăm sóc khách hàng, tiệm spa của chúng ta dĩ nhiên cũng chẳng cần phải giữ em lại làm gì. Nếu em không muốn người khác hiểu lầm, anh cũng có cách tư vấn cho em: khi trả lương, em đem tiền chia đều cho các cô khác. Đúng rồi, anh nhớ mẹ em bị bệnh gì ấy nhỉ? Nghe nói em bây giờ vẫn còn đang vay mượn để có tiền phẫu thuật cho mẹ mà? Cứ 1 ngày 5000, 1 tháng em đã có 40k, làm thêm 2 ngày nữa là 50k, đã đủ chưa nhỉ? Nếu chưa đủ, anh có thể cho em vay. Nhưng mà, nếu em chia đều tiền cho người khác, tức là em đã đủ tiền phẫu thuật cho mẹ, vậy anh cũng đâu cần phải cho em vay.”
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Nói xong, Vương Bột đưa tay vuốt nhẹ lên mặt số 8, chờ cô phản ứng kịp, tay Vương Bột đã ở vị trí cũ.

“Hơn nữa, anh có thể cho em về sớm để chăm sóc mẹ, đương nhiên, nếu về, cũng không cần quay lại đây nữa.”

Hai ngày sau, khi các nhân viên khác thu nhập đều 11k, riêng số 8 là 46k. Phát lương xong, Vương Bột cười nói với các cô em:

“Nhã Thanh bảo tôi rằng mẹ em ấy đang nằm viện, mấy hôm nữa sẽ mổ, cho nên khi cần spa tôi chọn em ấy nhiều hơn.”

Các cô nhân viên cũng chỉ “à” một tiếng lạnh nhạt.

Vương Bột rất hài lòng khi thấy biểu hiện của các cô, lại nói:

“Mặc dù tôi là chủ tiệm các cô, nhưng tôi cũng không phải quỷ hút máu, nếu các cô có việc cần đến tiền, cũng có thể tìm tôi. Nếu có thể giúp 1 tay, tôi nhất định không keo kiệt. Thôi số 8 ở lại, mọi người giải tán.”

Hôm sau, Vương Bột đưa cho Nhã Thanh 110k, mà cô cũng xin nghỉ đi bệnh viện đưa tiền cho mẹ làm phẫu thuật, đến tối cũng chưa về.

“Nếu Nhã Thanh chưa về, vậy rút thăm tiếp đi.”

Lần này rút được số 3, tên là Vương San San, là người tỉnh khác đến đây làm việc. Khi mới vào đây, cô làm nhân viên tiếp đón, sau đó đổi làm nhân viên kỹ thuật, tuổi tuy không lớn, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất chín chắn, vóc người cũng rất có mùi vị.

Giống như lần trước, cách làm cũng không thay đổi, massage chừng 1h, hắn xoay ngửa người lên. San San lúc này đang đắp mặt cho hắn. Vương Bột nhìn San Sa, đưa tay sờ mặt cô. San San hơi sựng người, nhưng vẫn tiếp tục công việc của mình. Sờ tới sờ lui vài cái, mặt cô hơi đỏ lên, nhưng vẫn không hề nói gì. Vương Bột thả tay xuống, cười chỉ vào dương vật mình:

“Massage chỗ này đi.”

Vương San San kéo ghế lại gần hông Vương Bột:

“Chỗ này massage thế nào anh?”

Vương Bột cầm tay San San đặt vào chỗ dương vật, cầm tay nàng chỉ cách sục nó, sau đó buông tay ra:

“Chỉ cần vậy thôi.”

Vương San San đỏ mặt gật đầu, từ từ ngồi ở đó sục. Nhìn gương mặt nghiêm túc mà lại hưng hửng đỏ của cô, Vương Bột bật cười:

“Sao, chưa từng thấy thứ này à?”

San San lắc đầu.

“Lần trước em làm cho anh đã thấy rồi.”

“Thế còn trước đó nữa?”

Cô lắc đầu.

“Không ngờ, anh lại tuyển được 1 em còn trinh.”

Nghe Vương Bột nói vậy, mặt San San càng thêm đỏ.

Dù sao cũng là lần đầu tiên, cô cũng không biết phải làm sao cho đối phương thoải mái, chỉ cứ đơ đơ ngồi đó sục tới sục lui. Sau đó khi Vương Bột sờ soạng thân thể cô, cô lại phát huy tinh thần AQ, coi như không khí đang vuốt ve thân thể mình. Cứ thế cô HJ cho hắn hơn 1 giờ, mà Vương Bột cũng vẫn chưa bắn ra, hơn nữa, có lẽ cứ làm tiếp nữa cũng chẳng khá hơn, nên hắn bảo ngừng.

Mấy ngày tiếp theo, do mẹ của Nhã Thanh mổ, nên cô phải ở lại bệnh viện để chăm sóc bà. Do đó, buổi tối các hôm ấy đều phải rút thăm. Chẳng qua là, lần này không có việc rút ra rồi thì bỏ thăm. Người, không sợ nghèo, chỉ sợ không công bằng. Một tháng 6000 đã dư sức cho họ tiêu xài, thậm chí còn có thể cho họ có 1 cuộc sống khá sung túc. Nêu như tất cả mọi người đều chỉ nhận lương 6000, họ sẽ thấy rằng mình hạnh phúc. Nhưng nếu như có người thu nhập gấp 9 lần họ, trong khi chỉ bỏ ra công sức tương đương, tâm lý bọn họ sẽ trở nên không còn thanh thản nữa.

Số 8 không làm cái gì hết, nhưng nào ai biết? Bất kể số 8 giải thích thế nào, những người còn lại đều cho rằng số 8 đã âm thầm làm việc đó cho ông chủ.

Chẳng qua là bóp 1 cái gậy thịt, tiền lại nhận được nhiều hơn bọn họ rất nhiều, trong lòng đám kỹ thuật viên đều cảm thấy không công bằng. Nếu như lúc đó mình đồng ý, số tiền ấy có khi là của mình? Thậm chí có người còn nghĩ, sau này mấy người kia có khi đều đồng ý, đến cuối cùng chỉ còn mình không chịu, ông chủ bực mình, có khi còn đuổi việc mình.

Ở những tiệm spa khác, cả tháng làm hộc máu mới kiếm được 4,5000. Mà ở đây, cả này xem ti vi, chơi game, đánh bài, thậm chí có khi ngay trong giờ làm việc công khai ra ngoài dạo phố cũng chẳng ai nói gì, ông chủ còn cho đồ trang sức, phúc lợi lại tốt, một tháng lương còn được 6000. Công việc như vậy, ai muốn bỏ? Nếu chỉ thoáng nghĩ như vậy rồi thôi cũng không sao, nhưng mỗi ngày đều nghĩ, dần dần chỉ từ suy nghĩ biến thành chắc chắn, liền khẳng định mình phải nên làm như vậy. Cho nên, lần rút thăm này, cũng chỉ có 1 người cự tuyệt Vương Bột. Có điều, khi hắn nói 1 câu: “Đã vậy, thôi cô đi đi. Tiệm spa này cô cũng biết, 10 người hay 9 người cũng chẳng khác gì nhau.” Chỉ 1 câu, cô này liền tự giác HJ cho Vương Bột, thậm chí còn chủ động hôn đầu khấc của hắn 1 cái. Nói thật, nếu không phải đang có 1 bạn trai lui tới, lúc đầu cô ta cũng không theo phản xạ mà từ chối.

Ai khi gặp phải khác biệt lớn lao đều sẽ suy nghĩ, tính toán: tại sao mình như vậy, mà mấy người kia lại như vậy.

Đám nhân viên trong tiệm spa nghĩ vậy, mà Vương Tuyết cũng nghĩ như vậy. Khi thấy thu nhập của đám KTV tiệm spa của Vương Bột cao như thế, mà Triệu Nhã lại rất dễ dàng có được 1 món trang sức mà mình chỉ dám mơ, cô ta lại càng cảm thấy sếp của mình chẳng ra gì. So với Vương Bột, rõ ràng giống như 1 lão trùm sò, cả ngày chỉ biết bắt mình đi tìm đơn hàng, mà một chút tiền cũng không tăng thêm. Cùng lắm là nói mấy câu dễ nghe vô thưởng vô phạt, 1 chút thực tế cũng không có.

Ngày ngày nghĩ như vậy, cô làm việc cũng càng ngày càng không có động lực, người cũng càng lúc càng thấy mệt mỏi, tính tình cũng càng lúc càng thêm khó chịu, đối với công việc càng ngày càng mang tính đối phó, thường quên trước sai sau, nghiệp vụ đương nhiên cũng càng ngày càng thêm kém, thái độ của sếp cũng càng lúc càng kém. Cứ như thế giống như một vũng xoáy vậy, cuốn cô vào vực sâu không ngừng luân hồi.

Mà sở dĩ cô làm việc càng lúc càng đối phó, thái độ với sếp trở nên kém như vậy, không phải thật sự là do cô thấy công ty cho đãi ngộ quá thấp, mà là cảm thấy mình lúc nào cũng có thể đến chỗ Vương Bột làm việc. Triệu Nhã chỉ có bằng cử nhân chuyên nghiệp, chỉ nhờ ông xã có quan hệ tốt với Vương Bột, là đã kiếm được chức quản lý, một tháng dễ dàng kiếm được số tiền mình làm hộc máu cũng không kiếm được. Trong khi mình là thạc sĩ, ông xã cũng chơi thân với Vương Bột như thế, lý do gì mình không thể làm quản lý tiệm?

Vương Tuyết càng nghĩ vậy, càng cảm thấy mình nên đi gặp Vương Bột. Có điều, cô luôn có một cảm giác vu vơ rằng Vương Bột có ý đồ với mình, có lẽ sẽ chủ động tìm đến mình, cho nên mới mãi không gọi điện cho Vương Bột. Không thể không nói, trực giác của cô rất chuẩn. Đáng tiếc, Vương Bột tuy là một tên ế chỏng chơ, một người bạn gái cũng không có, nhưng hắn lại rất hiểu tâm lý đàn bà. Cho nên, Vương Bột không vội vã chút nào. Hắn biết loại phụ nữ cao ngạo như Vương Tuyết, chỉ cần trong lòng gieo vào hạt giống cừu hận, rất nhanh nó sẽ mọc rễ đâm chồi, dù cô ta muốn ngăn cũng không ngăn được. Vì vậy, bất kể Rất Nhiều Tiền kêu la than vãn gì, hắn cũng không thèm để ý đến Vương Tuyết. Mà Rất Nhiều Tiền cũng rất tin tưởng Vương Bột, Vương Bột nén dạ ngồi chờ, hắn cũng nén dạ ngồi chờ như thế. Cho dù trong lòng khát khao chiếm lấy thế nào, hắn cũng không ra tay. Thậm chí khi đối phương rốt cuộc không nhịn được chủ động tìm tới hắn, lại bị hắn đuổi đi. Hắn không đuổi không được, bởi vì hắn căn bản không biết bước tiếp theo nên làm thế nào…
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 2.6
Cũng may, Vương Tuyết cũng không để cho hắn chờ vô ích, lại qua mấy ngày, rốt cuộc cô đã gọi điện cho Vương Bột, hẹn hắn ra ngoài đi ăn.

Sau khi gặp mặt, Vương Tuyết không nói chuyện của mình, mà cùng Vương Bột tán gẫu một số đề tài vô thưởng vô phạt. Ăn một lúc sau, cô mới như tùy ý hỏi:

“Tiệm spa mới đã mở chưa?”

Vương Bột gật đầu:

“Mấy hôm nữa là khai trương. Chờ đến ngày khai trương, còn phải mời em qua cho xôm tụ nhé. Sẽ miễn phí làm spa cho các em, muốn làm kiểu gì cũng được.”

Vương Tuyết cười 1 tiếng, sau đó hỏi:

“Thế quản lý đã định chọn ai chưa?”

“Dĩ nhiên, Triệu Nhã thôi. Còn ai trồng khoai đất này?”

Vương Tuyết ‘à’ 1 tiếng, hiển nhiên không nằm ngoài suy đoán của cô.

“Mà này … Mấy hôm trước, lúc đang đàm phán 1 hợp đồng, lão sếp bên khách hàng tính thả dê em, em bực lên té cả ly nước trái cây vào lão. Sau đó … em bây giờ thất nghiệp.”

Vương Bột biết Vương Tuyết nói vậy là hi vọng mình có thể mời cô đến tiệm spa của hắn. Có điều, vẫn như đã nói, cầu không bằng cho, hắn cầu Vương Tuyết không bằng Vương Tuyết cầu hắn. Vì vậy, Vương Bột thở dài nói:

“Vương Tuyết à, không phải anh nói em, có lúc tính em quá nóng nảy, lúc ấy em đẩy lão kia ra là được rồi không, ít nhất là không bị đuổi việc. Bây giờ tìm việc đâu có dễ, mà tìm được việc mới, tất cả em lại phải bắt đầu từ đầu.”

Thấy Vương Bột không biết điều, cũng không có ý mời mình, Vương Tuyết uống một ngụm nước uống rồi lại lên tiếng:

“Tiệm spa mới khai trương của anh còn tuyển người không? Này … Anh xem em thế này có được không?”

Vương Bột quan sát Vương Tuyết một hồi, mới trả lời:

“Em biết làm spa không?”

“Triệu Nhã không phải cũng không biết sao?”

“Cô ấy làm quản lý, biết hay không không thành vấn đề.”

“Vương Bột à, anh với anh Vinh cũng là anh em thân thiết…cũng không thể cho hết người ngoài được?”

Rốt cuộc, Vương Tuyết đã tháo xuống toàn bộ ngụy trang, đã bắt đầu dùng giọng điệu năn nỉ.

“Quản lý tiệm cũ anh cũng đã chọn ra, mà tiệm mới cũng đã tuyển xong, nếu chỉ vì em mà đuổi người ta thì không hay lắm đâu?”

Nghe Vương Bột nói xong, Vương Tuyết ngây ngẩn cả người, sau đó cúi đầu từ từ xoay xoay ống hút trên tay. Cô vốn cho là Vương Bột sẽ rất dễ dàng đồng ý, không nghĩ tới, hắn vậy mà không chịu đồng ý.

Vương Bột cũng không nói gì, tiếp tục ngồi đó uống nước. Hắn đang đợi Vương Tuyết, cô là 1 người thông minh, lại làm quản lý bán hàng nhiều năm như vậy, không có chút tâm cơ là vô lý. Một khi đã quyết định việc gì, sẽ không tùy tiện buông tha. Đây là thói quen công việc, cũng là thói quen mà nhan sắc cùng kiêu ngạo mang đến cho cô.

Đung đưa mái tóc bồng bềnh mà mượt mà của mình, Vương Tuyết chợt mỉm cười:

“Vương Bột, hồi trước anh có nói anh làm bán hàng qua mạng đúng không?”

Vương Bột gật đầu đáp:

“Đúng thế, làm ăn cũng khá lắm.”

“Anh bán gì?”

“Chủ yếu là bán đồ nữ”

“Bán đồ nữ cần phải có người mẫu đúng không? Hay để em làm người mẫu cho anh. Anh em, thân hình với gương mặt em cũng không tệ đâu.”

Vương Bột lắc đầu:

“Cái này … Triệu Nhã đang làm rồi.”

“À… em mới thắc mắc sao anh đối xử với Triệu Nhã tốt thế, chẳng lẽ cô ấy không chỉ làm người mẫu thời trang cho anh, còn làm cả mẫu nuy nữa?”

Vương Bột vừa định nói có, nhưng ngẫm lại liền vội đáp:

“Cái đó thì không. Có điều, từng làm người mẫu đồ lót.”

Vương Bột mới rồi sở dĩ định nói là có, bởi vì hắn cảm thấy rằng nếu như nói có, Vương Tuyết có 50% có thể sẽ trực tiếp yêu cầu mình cũng làm người mẫu nuy. Sau đó chỉ tốn thêm nửa tháng là có thể hoàn thành nhiệm vụ. Có điều, cũng có 50% khả năng cô ta sẽ lấy điều này để uy hiếp, để Vương Bột phải cho cô ta 1 chức vụ gì đó. Bất kể lựa chọn cái nào, cuối cùng Vương Tuyết cũng sẽ làm người mẫu nuy cho Vương Bột, vậy tại sao hắn lại không làm thế? Rất đơn giản, sẽ có rất lớn khả năng sẽ đem chuyện này nói cho Triệu Nhã, uy hiếp bắt nàng rời khỏi spa, để chức quản lý lại cho mình làm. Bất kể Triệu Nhã chỉ là làm người mẫu nuy hay còn làm thêm gì khác, cô cũng đương nhiên vì không để Lưu Phong biết chuyện mà rời đi.

Mặc dù việc này có xác suất không lớn, nhưng Vương Bột cũng tuyệt đối không thể để phát sinh. Mặc dù ban đầu hắn tiếp cận Triệu Nhã vì mục đích khác, nhưng giờ đây hắn đã không thể xa rời nàng, chỉ một ngày không thấy cái lỗ ấy của Triệu Nhã, hắn sẽ cảm thấy toàn thân không được thoải mái. Lần trước khi Vương Bột ra ngoài mua xe, khi ra về Triệu Nhã cũng đã tan việc. Lúc đó hắn cứ cảm thấy cả người có cảm giác bức bối, luôn suy nghĩ muốn gặp Triệu Nhã, vậy là cứ thế gọi Triệu Nhã quay ngược trở lại. Khi gặp nàng hắn cũng không làm gì, chỉ sờ vú với âm đạo nàng một chút, bảo nàng liếm quy đầu mình mấy cái rồi cho về. Về đến nhà, Triệu Nhã còn chụp 1 tấm đang hôn Lưu Phong gửi cho hắn, lúc ấy Lưu Phong còn tưởng nàng đang khoe tình cảm của 2 người với Vương Bột, còn nói nàng không biết đạo nghĩa. Nào đâu ngờ, Triệu Nhã làm vậy là để Vương Bột biết, mình sau khi liếm ** dương vật hắn xong, không đánh răng mà hôn Lưu Phong.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Nếu như Triệu Nhã vì Vương Tuyết mà rời đi, Vương Bột chẳng phải là được không bằng mất? Cho nên, hắn đánh chết cũng không chịu thừa nhận. Có điều, cơ hội khó gặp như vậy không thể bỏ phí, cho nên hắn chỉ nói Triệu Nhã làm người mẫu đồ lót mà thôi. Cùng lắm đến lúc đó chọn đại mấy tấm đàng hoàng, Vương Tuyết có muốn cũng không thể làm gì được.

“Chỉ làm người mẫu đồ lót thật ư?”

Vương Bột dĩ nhiên rất nghiêm túc gật đầu. Vương Tuyết biết có hỏi cũng không hỏi thêm được chuyện gì khác của hai người, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Qua một lúc, Vương Tuyết tiếp tục nói:

“Sau này Triệu Nhã phải quản 2 tiệm, có thể không có thời gian để làm người mẫu tiếp cho anh. Không bằng, em làm part time đi. Trước kia em cũng từng đi làm mẫu ảnh, nếu chỉ chụp đồ lót thôi, em không có vấn đề gì.”

Sợ Vương Bột không đồng ý, Vương Tuyết còn bồi thêm 1 câu:

“Dù là mấy bộ hơi thiếu vải 1 chút, em cũng có thể chấp nhận.”

Vương Bột không đồng ý ngay, mà gật đầu nói:

“Em để anh tính mấy hôm, em về trước đi.”

“Em chờ tin anh đó.”

Nói xong, Vương Tuyết cười đứng dậy cầm túi rời đi.

Mỗi một lãnh đạo khi tuyển công nhân viên, thường đều bảo đối phương về nhà chờ tin, đó cũng không nhất định là từ chối. Có khi chỉ là muốn thể hiện chỗ mình còn có rất nhiều lựa chọn khác, để cho đối phương lo lắng hồi hộp một thời gian, như vậy khi báo tin người đó được trúng tuyển, nhân viên mới có thể càng có động lực làm việc hơn. Vương Tuyết cảm thấy Vương Bột cũng đang làm như vậy.

Mà Vương Bột đúng là đang định làm vậy. Có điều, có câu nói thế này, không biết mọi người đã từng nghe qua chưa: “Tôi biết anh sẽ làm như vậy.” “Tôi biết anh biết tôi sẽ làm như vậy.” Bây giờ Vương Bột cùng Vương Tuyết chính đang như thế. Vương Tuyết biết Vương Bột nghĩ như thế. Mà Vương Bột cũng biết Vương Tuyết biết rằng hắn đang nghĩ như thế. Cho nên, hắn sẽ không để cho Vương Tuyết được như ý.

Tạm biệt Vương Tuyết, Vương Bột giống như quên mất cô vậy. Tiệm spa mới đã mở, đáng tiếc, Triệu Nhã không làm quản lý trưởng, mà là một người có kinh nghiệm về spa do Vương Bột tuyển. Mà kỹ thuật viên ở tiệm mới cũng vậy, về mặt kỹ thuật đều có thể coi là chính quy. Đồng thời, tiệm này cũng không có lương cố định, bảo hiểm … giống như các tiệm spa khác, chính là dựa vào ăn phần trăm, làm nhiều hưởng nhiều, không làm không có. Vương Bột cũng không mong gì nó kiếm tiền, chỉ cần có thể không lỗ lã là được.

Vốn hắn định cho Triệu Nhã làm quản lý trưởng, có điều sau đó suy đi nghĩ lại, Triệu Nhã có thể chuyển đi nơi khác làm quản lý, nhưng mà hắn lấy lý do gì chuyển theo? Nếu hắn cũng bám theo, Lưu Phong sẽ nghĩ như thế nào? Cho nên, dứt khoát bảo Triệu Nhã cũng không cần đi. Triệu Nhã cũng rất hiểu năng lực của mình, biết mình tuyệt đối không đủ sức làm quản lý trưởng, chỉ từ cái tiệm spa này trước giờ nhân viên đông hơn khách cũng thấy được. Cho nên, nàng cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đi tiệm mới làm quản lý, ngoan ngoãn ở tiệm cũ tiêu dao thoải mái. Mà các cô gái trong tiệm cũng vậy, tiệm chính dù tốt thế nào, cũng không kiếm được tiền nhiều như chỗ này, lại không phải làm việc. Bây giờ đám kỹ thuật viên này đã càng ngày càng lười. Có khách tới làm 1 lần cùng lắm kiếm được 50 đồng, trong khi làm cho ông chủ 1 lần đã kiếm gấp cả trăm lần.

Cho nên mọi người đều chẳng ai muốn đi.

Vương Bột và Triệu Nhã cũng vậy, hàng ngày bọn họ vẫn ở đó làm việc mà họ thích làm. Vương Bột thích điều giáo (chú: tức là dạy các kiểu làm tình) Triệu Nhã, mà Triệu Nhã thì thích được Vương Bột điều giáo. Lưu Phong bây giờ mỗi tuần làm tình với Triệu Nhã có 1,2 lần, mỗi lần đều một vài phút là xong chuyện, khiến Triệu Nhã cảm thấy như là nghĩa vụ vậy. Mà Vương Bột lại ngược lại, gần như ngày nào cũng chơi nàng vài lần, hơn nữa lần nào cũng có thể khiến nàng lên đỉnh ít nhất 1 lần. Có khi hứng lên, làm nàng lên đỉnh 3,4 lần cũng là bình thường.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 2.7:
Ngày hôm nay cũng vậy, đến tiệm, ở dưới sảnh dạo dạo hơn 1 giờ, xem đám nhân viên kẻ đánh bài, người nằm ngủ, người tỉa móng tay, khi chắc chắn là không có ai đến tìm mình, Triệu Nhã liền lên lầu tìm Vương Bột. Vừa thấy hắn, nàng đã hết sức chủ động cởi sạch quần áo ra.

“Ông xã, bím của em lại thèm nè, anh xem xem, nước đã chảy cả ra rồi.”

Triệu Nhã vừa nói, vừa nằm dài ra giường giang 2 chân ra. Vương Bột bò lên giường lại gần nhìn bím nàng. Không cần hắn ra tay, Triệu Nhã đã chủ động dùng ngón tay tách 2 mảnh âm môi ra, để hắn nhìn có thể rõ ràng hơn 1 chút. Vương Bột le lưỡi liếm một ít chất lỏng vừa chảy ra vừa nói:

“Tách ra nữa đi nào.”

“Không mà, nhìn bên ngoài được rồi.”

Vương Bột hôn nhẹ lên đùi Triệu Nhã một cái:

“Anh muốn giúp em kiểm tra tử cung 1 cái thôi mà.”

“Thấy ghét…”

Nói thì nói vậy, nhưng Triệu Nhã vẫn đưa ngón tay nhét vào trong âm đạo, rên khẽ một tiếng, tách âm đạo ra, để Vương Bột có thể quan sát được bên trong.

Tử cung của nàng cũng không dài lắm, từ miệng tử cung đến âm môi cũng chỉ chừng 1 ngón tay, nhìn rất dễ dàng.

“Cứ bắt người ta làm vậy, âm đạo sẽ bị lỏng đó, đến lúc đó anh đút vào không thấy sướng cũng đừng trách em.”

Vương Bột cười đưa ngón tay vào trong âm đạo nàng:

“Dù nó có bị toang hoác ra, thì vẫn còn lỗ đít mà, đến lúc đó anh chơi lỗ đít cũng vậy.”

“Anh chẳng sợ bẩn à.”

Nói xong, Triệu Nhã buông ngón tay, vách âm đạo nhanh chóng co rút lại bao lấy ngón tay của Vương Bột.

“Ông xã, nhanh nhanh đút vào em đi, bím em thèm chết rồi này.”

Vương Bột đứng dậy hôn lên môi Triệu Nhã, tay bắt đầu nhịp nhàng ra vào.

Cắm mấy cái, Triệu Nhã chịu không nổi bèn đem Vương Bột đẩy ngã sang một bê, ngồi lên trên người hắn, ra sức lắc người:

“a…a…a.aaa… Em kêu thế được không? Có thấy kích thích không?”

“Rất kích thích. Đúng rồi, bọn mình chơi kiểu kích thích kia đi?”

Nghe Vương Bột nói vậy, Triệu Nhã có chút khó khăn nói:

“Lại lần nữa hả?”

“Cả tháng rồi mà. Sợ cái gì? Lại đây nào!”

Vương Bột muốn Triệu Nhã càng thêm cởi mở, cũng sẽ nói ra những ý tưởng mới. Mà nói đến kích thích, vậy khẳng định là có liên quan đến Lưu Phong.

Nhưng mà 2 người đang làm tình, có cái gì lại liên qun đến Lưu Phong?

Không cần nói cũng biết.

“Anh xấu chết đi!”

Nói xong, Triệu Nhã cùng Vương Bột đứng dậy, hai người đi vào WC. Tại đây, Triệu Nhã ngồi trên bồn cầu bắt đầu điện thoại cho Lưu Phong, mà Vương Bột thì móc dương vật ra, tuột bao quy đầu để trước mặt nàng.

Rất nhanh, đầu bên kia đã nhận điện thoại. Khi Triệu Nhã vừa mở miệng alo 1 cái, nước tiểu của Vương Bột cũng đã phun ra. Nhịn tiểu nửa ngày, nước tiểu phun như suối lên mặt Triệu Nhã, mà nàng dường như chẳng có chuyện gì xảy ra, ngẩng đầu nhắm mắt tiếp tục nói chuyện với Lưu Phong.

“Ông xã ơi, giờ em rảnh quá trời chán ghê, anh tám với em đi cho vui … Có việc gì không để chút nữa làm được chứ? Bà xã anh lâu lâu mới gọi cho anh một lần, nói chưa được mấy câu đã đòi cúp máy sao?”

Triệu Nhã nói xong, Vương Bột cũng đi tiểu xong. Triệu Nhã le lưỡi giúp Vương Bột dọn dẹp chỗ nước tiểu còn lưu lại trên quy đầu, sau đó lấy tay sục dương vật cho hắn.

“Vợ chồng lâu lâu cũng phải hàn huyên một chút chứ, anh không sợ vợ anh lén anh say nắng sao?”

Nói xong, Triệu Nhã đem dương vật của Vương Bột ngậm vào miệng, ở trong miệng dùng lưỡi liếm mút vòng quanh quy đầu của hắn. Khi đến phiên nàng nói, liền nhẹ nhàng nhả dương vật hắn ra. “Sao lại không chứ? Bà xã anh đây còn chưa tàn phai nhan sắc đâu, còn một đám đàn ông mê đấy nhé.”

Đến lúc này, Vương Bột véo đầu vú Triệu Nhã một cái, sau đó ngón tay hắn lần lần xuống dưới, ở âm môi của nàng lại bấm thêm 1 cái. Triệu Nhã liền đứng lên xoay người lại, một tay chống lên bồn cầu. Vương Bột 1 tay vòng ra ôm eo nàng, 1 tay kéo tóc nàng, để nàng ngẩng đầu lên khiến gương mặt có thể xuất hiện ở tấm gương đằng trước, sau đó quen cửa quen nẻo đem dương vật nhét vào trong âm đạo nàng nhẹ nhàng nhấp ra nhấp vào. Hắn cũng không dám làm quá mạnh, nếu mà phát ra tiếng “bạch, bạch” để đầu bên kia nghe được, là game over.

“Xí … Ai mà sợ anh say nắng chứ … Thôi được rồi, khi nào rảnh cũng phải nhớ gọi em nha.”

Nói xong, Triệu Nhã kiểm tra chắc chắn mình đã tắt máy, mới đem điện thoại để sang 1 bên, dùng tay vỗ tét một cái vào mông Vương Bột.

“Anh xấu xa muốn chết! Thấy em vừa làm tình cùng anh vừa nói chuyện với anh Phong anh cảm thấy kích thích lắm hả? Dương vật cũng to hơn bình thường.”

Vương Bột cười cũng vỗ lên mông Triệu Nhã 1 cái, đáp:

“Còn nói anh. Em không phải chảy nước ồ ồ ra gấp mấy ngày thường sao?”

Nói xong, hắn cũng không chậm rãi nữa, ra sức rong ruổi trên thân thể Triệu Nhã. Mà Triệu Nhã lúc này cũng không nằm im, cầm khăn lông ướt lau nước tiểu dính trên mặt cùng thân thể. Lau xong, nàng đẩy Vương Bột 1 cái, chờ hắn rút dương vật ra ngoài, nàng xoay người lại, giơ cao 1 chân để Vương Bột đem dương vật đút lại vào trong, sau đó 2 chân đồng thời quấn lấy hông hắn. Vương Bột cứ như thế ôm Triệu Nhã, vừa nhấp vừa đi trở về phòng ngủ. Đi đến mép giường, thả Triệu Nhã nằm ngửa ra, 2 tay vòng quanh 2 chân nàng, ra sức nhấp hông, mỗi một lần đều có thể nghe thấy tiếng thân thể va chạm vào nhau phát ra tiếng vang. Triệu Nhã vừa rên rỉ vừa bấu chặt tay Vương Bột. Bởi vì hắn đụng thật sự quá mạnh, mỗi lần rút ra nhấp vào, Triệu Nhã cũng đều di động trong khoảng 20 cm, 2 bầu vú càng giống như 2 quả bóng nước lúc lắc qua lại. Làm tình như vậy khoảng 7,8 phút, Triệu Nhã đến đỉnh trước, kêu lên một tiếng kịch liệt, ôm siết lấy Vương Bột. Mà hắn dù bị ôm rất chặt, nhưng cũng không dừng lại, tiếp tục đè nghiến lấy nàng mãnh liệt thúc mạnh vào, đưa nàng lên đỉnh lần thứ 2, đến lúc đó hắn mới cảm thấy muốn bắn tinh. Lập tức hắn rút dương vật ra, làm cho tinh dịch bắn khắp lên bụng cùng vú của nàng. Giúp Vương Bột dọn dẹp sạch sẽ tinh dịch còn bám trên dương vật xong, Triệu Nhã thậm chí chẳng thèm lau mình, đắp chăn ôm Vương Bột nghỉ ngơi.
 

Thợ Săn Đồ Cổ

Bú Sữa Mẹ
NHÀ CUNG CẤP HN
Tham gia
21/9/16
Bài viết
98
Điểm TT
43
Điểm
28
Chap 2.8:
“Vương Bột, chuyện lần trước em nói với anh sao rồi? Sao chẳng thấy hồi âm gì hết?”

Qua nửa tháng, Vương Bột vẫn chẳng liên lạc lại với Vương Tuyết. Bất đắc dĩ, Vương Tuyết chỉ đành ở 1 lần cả bọn tụ tập hát KTV, thừa lúc người khác không chú ý, lặng lẽ hỏi Vương Bột. Trong khoảng thời gian này, thực ra cô cũng nhân lúc rảnh rỗi đi xin việc 1 số nơi. Đáng tiếc, những ông sếp kia hoặc là tự thèm thuồng sắc đẹp của cô, hoặc là hi vọng cô dùng sắc đẹp đi chinh phục khách hàng, hơn nữa tiền cũng cho không nhiều, Vương Tuyết đương nhiên không thể nào chấp nhận.

Vương Bột làm bộ ngẩn người, sau đó đáp:

“Xin lỗi, xin lỗi, dạo này anh bận quá, không có dịp báo lại cho em. Khi nào em muốn đến làm, đến thẳng tiệm nói với Triệu Nhã 1 tiếng là được.”

Vương Tuyết gật đầu.

“Vậy mai em tới nhé.”

Nói xong, cô rời đi, chạy đến chỗ Triệu Nhã, nói cho nàng biết mình muốn đi làm. Trước đó Vương Bột cũng đã nói với Triệu Nhã, nên nàng cũng không ngạc nhiên gì, gật đầu bày tỏ hoan nghênh.

Ngày hôm sau, Vương Tuyết chính thức gia nhập tiệm spa, chức vị là quản lý sảnh. Nói cách khác, chức vụ của cô cao hơn đám nhân viên 1 chút, nhưng thực ra chẳng có ai để quản, bởi vì nơi này căn bản chẳng có khách, từ quản lý đến nhân viên đều đang làm biếng. Nàng chẳng biết nói gì, dứt khoát làm biếng chung với mọi người.

Vì Vương Tuyết đến, hôm nay Triệu Nhã không có lên lầu, sợ Vương Tuyết biết được chuyện gì, ngồi yên trong phòng chơi game lên mạng. Vương Tuyết vào thăm nàng mấy lần, còn ngồi trong phòng nàng rất lâu. Đến xế trưa, Vương Tuyết bị Vương Bột gọi lên.

“Em không phải nói là đồng ý làm người mẫu đồ lót sao?”

Vương Tuyết gật đầu, cười nói:

“Đúng vậy, mỏng 1 chút cũng không sao, nhưng mà không được chụp mặt nhé.”

Vương Bột cũng không khách sáo, cầm luôn 2 bộ trong suốt đưa cho cô. Vốn hắn còn tưởng Vương Tuyết kiểu gì cũng ngượng kêu cái gì mà lộ liễu như thế v.v… Không ngờ rằng, Vương Tuyết không nói không rằng, cầm lấy đi vào trong phòng ngủ thay quần áo. Rõ ràng, nàng đã sớm biết và chấp nhận chuyện như vậy, cho nên căn bản không cần suy tính điều gì.

Rất nhanh, Vương Tuyết mặc bộ đồ lót rất lộ hàng bước ra. Ngực nàng so với áo lót to hơn 1 chút, cho nên, bầu vú bị lộ ra hơn nửa, thậm chí quầng vú màu hồng phấn kia cũng lộ gần nửa ra bên ngoài. Quần lót cũng thế, bởi vì mông nàng khá lớn, làm cho quần lót bị bó rất hẹp, đến phần mu màu hồng đều có thể quan sát rõ ràng. Mà âm mao cũng có một nửa lòi ra bên ngoài quần. Dĩ nhiên, phần bên trong cũng nhìn thấy được, chỉ là nhìn không rõ bằng phần lộ ra bên ngoài mà thôi.

“Anh có thể mua đồ lót size lớn 1 chút không? Mấy cái đồ này sao mà nhỏ quá!”

Vương Bột cười đáp:

“Là do vóc dáng em tốt quá thôi. Mấy cái đồ này nếu đem cho Triệu Nhã mặc chắc vừa khít.”

Vương Tuyết khẽ nhoẻn miệng cười, đứng trước mặt Vương Bột:

“Cần làm tư thế gì không?”

Vương Bột lắc đầu:

“Em cởi vớ với giày luôn đi.”

Vương Tuyết cũng không nói nhiều, ngồi xuống cởi vớ, giày ra, để lộ đôi chân trắng trẻo mượt mà, cùng một cặp đùi thon dài. Trong lúc nàng cởi, khe hở giữa 2 chân nàng cũng bị quần lót xuyên thấu qua cho Vương Bột nhìn thấy.

“Thật ngon lành quá đi, em lấy chồng lâu như vậy rồi, âm môi vẫn còn màu hồng.”

Vương Bột thử dùng những lời lẽ quá đáng để thăm dò phản ứng của Vương Tuyết. Kết quả, Vương Tuyết phản ứng rất tốt:

“Em với anh Vinh mỗi tuần làm 1 lần, mỗi lần cũng chừng 7,8 phút, dĩ nhiên không bị đổi màu rồi.”

Sau đó, Vương Bột cũng không nói gì thêm nữa, bắt đầu chụp hình cho Vương Tuyết. Dĩ nhiên, những tấm hình này để chỉ để cho mình hắn thưởng thức. Trong lúc chụp hình, Vương Tuyết không hề xấu hổ chút nào, rất tự nhiên đem thân thể mình lộ ra trước ống kính. Thậm chí, khi chụp tư thế ngồi, nàng còn hơi tách 2 chân ra, để cho Vương Bột có thể thấy được mảnh âm môi màu hồng kia. Có lúc, nàng còn nhìn hắn với 1 ánh mắt khiêu khích, khiến hắn nóng bừng bừng cả người. Có điều, hắn rất rõ ràng, nếu như mình thật làm ra chuyện gì, coi như đã nhảy vào hố bẫy của Vương Tuyết. Cho nên, bất kể Vương Tuyết làm thế nào, hắn cũng không lay động, giống như 1 gã nhiếp ảnh sư chuyên nghiệp vậy, hoàn toàn chuyên chú vào việc chụp ảnh.

Việc chụp ảnh đến giữa trưa mới kết thúc, Vương Tuyết xoay người quay vào phòng ngủ thay đồ, không nói thêm bất kỳ lời nào, đi thẳng xuống lầu. Do không biết sự tồn tại của mật đạo, nàng đi theo cửa chính xuống.

Vương Bột lưu hình xong xuôi, cũng xuống lầu ăn cơm. Trước đó, sáng nào cũng đều phải hí hoáy với Triệu Nhã, kết quả đến trưa cũng lười không muốn dậy, nên thường ăn trưa bằng đồ Triệu Nhã nấu. Hôm nay vì vụ Vương Tuyết, Triệu Nhã trưa cũng không có lên, thể lực của hắn dĩ nhiên không bị lãng phí.

Được rồi, cái chính là do không có Triệu Nhã nấu cho hắn, cho nên trưa hôm nay hắn cũng xuống dưới ăn cơm, đến quán cơm đám nhân viên thường hay ăn.

Thấy mọi người đều ở đó, hắn vung tay lên, bữa cơm này hắn trả tiền.
 

THẺ PHỔ BIẾN

You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an alternative browser.

Bên trên Bottom